Tác giả tác phẩm Mẹ và quả (Nguyễn Khoa Điềm) đầy đủ nhất
Mục lục
Tác giả tác phẩm Mẹ và quả là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 7 bộ Cánh diều. Bài thơ do nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm (sinh ngày 15 tháng 4 năm 1943, Thừa Thiên – Huế) sáng tác, in trong Tuyển tập 40 năm do tác giả chọn. Qua hình ảnh người mẹ vun trồng vườn cây và nuôi dưỡng những đứa con, bài thơ thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về công lao sinh thành dưỡng dục của mẹ, đồng thời bộc lộ nỗi trăn trở day dứt của người con khi chưa đủ chín để đền đáp công ơn ấy. Bài viết tổng hợp đầy đủ thông tin về tác giả Nguyễn Khoa Điềm, thể loại, hoàn cảnh sáng tác, bố cục, tóm tắt, giá trị nội dung, nghệ thuật và những nhận định tiêu biểu về tác phẩm.
Tác giả Nguyễn Khoa Điềm — tiểu sử và phong cách sáng tác
Dưới đây là những thông tin quan trọng nhất về cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm — một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của thế hệ thơ trẻ chống Mỹ cứu nước.
| Tên thật | Nguyễn Hải Dương (bút danh chính trị và thơ: Nguyễn Khoa Điềm) |
| Năm sinh | 15 tháng 4 năm 1943 |
| Nơi sinh | Thôn Ưu Điềm, xã Phong Hòa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế |
| Quê quán | Làng An Cựu, xã Thủy An, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên – Huế |
| Gia đình / xuất thân | Sinh ra trong gia đình trí thức có truyền thống yêu nước, văn chương và cách mạng; thân sinh là nhà báo Hải Triều, thuộc dòng dõi quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng, gốc An Dương (Hải Dương cũ) |
| Học vấn | Năm 1955 ra Bắc học trường học sinh miền Nam; năm 1964 tốt nghiệp khoa Văn Đại học Sư phạm Hà Nội — cùng lứa với Phạm Tiến Duật và Lê Anh Xuân |
| Sự nghiệp | Sau 1964 vào Nam hoạt động phong trào học sinh sinh viên Huế; tham gia quân đội, xây dựng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam; từng bị giam tại nhà lao Thừa Phủ, được thả sau Tết Mậu Thân (1968); sau 1975: Chủ tịch Hội Văn nghệ Bình Trị Thiên; Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Thông tin (1994); Tổng Thư ký Hội Nhà văn Việt Nam khóa V (1995); Đại biểu Quốc hội khóa X; Bộ trưởng Bộ Văn hóa – Thông tin; Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương (2001); về Huế làm thơ sau Đại hội Đảng lần X |
| Giải thưởng | Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam với tập thơ Ngôi nhà có ngọn lửa ấm; Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (năm 2000); Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô (giải B) với tập thơ Cõi lặng (2010) |
| Tác phẩm chính | Cửa thép (ký, 1972); Đất ngoại ô (thơ, 1973); Mặt đường khát vọng (trường ca, 1974); Ngôi nhà có ngọn lửa ấm (thơ, 1986); Thơ Nguyễn Khoa Điềm (1990); Cõi lặng (thơ, 2007) |
Nguyễn Khoa Điềm thuộc thế hệ nhà thơ trẻ thời kháng chiến chống Mỹ — thế hệ “cầm súng trên tay mà vẫn làm thơ”. Ông là người trực tiếp tham gia chiến đấu, từng bị giam cầm và từng sống những năm tháng hào hùng nhất của dân tộc — điều đó tạo nên chiều sâu trải nghiệm và sức nặng cảm xúc trong thơ ông. Ông từng tâm sự: “Điều may mắn với tôi là được sống trong những năm tháng hào hùng của dân tộc để hiểu nước, hiểu người và hiểu cả mình hơn.”
Thơ Nguyễn Khoa Điềm lấy chất liệu từ kho tàng văn học văn hóa dân gian và cảm hứng từ quê hương, con người, tinh thần chiến đấu của người Việt Nam yêu nước. Phong cách thơ giàu chất suy tư, xúc cảm dồn nén, mang màu sắc trữ tình chính luận: hấp dẫn bằng vẻ đẹp trí tuệ kết hợp cảm xúc nồng nàn. Đây là sự kết hợp hiếm thấy — thơ ông vừa thức tỉnh ý thức trách nhiệm công dân, vừa lay động trái tim người đọc bằng những hình ảnh chân thực, quen thuộc từ đời sống bình dị.

Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là trường ca Mặt đường khát vọng (1974) với đoạn trích Đất nước — một trong những bài thơ hay nhất về đề tài đất nước trong văn học Việt Nam hiện đại, hiện có mặt trong SGK Ngữ văn 12. Ngoài dòng thơ kháng chiến hào hùng, Nguyễn Khoa Điềm còn có những bài thơ riêng tư, chiêm nghiệm về gia đình, về mẹ — mà Mẹ và quả là minh chứng sâu sắc nhất.
Tác phẩm Mẹ và quả
Để nắm vững kiến thức về bài thơ Mẹ và quả, cần hiểu rõ thể loại, xuất xứ, hoàn cảnh ra đời và cấu trúc của tác phẩm.
Thể loại Mẹ và quả
Bài thơ Mẹ và quả thuộc thể loại thơ kết hợp bảy chữ và tám chữ — mỗi dòng thơ không theo quy chuẩn số chữ cố định, co giãn linh hoạt giữa bảy và tám tiếng. Đây là thể thơ tự do biến thể, tạo nhịp điệu vừa đều đặn vừa phóng khoáng, phù hợp với dòng suy nghĩ chiêm nghiệm chậm rãi của người con nhìn lại hành trình mẹ vun trồng cây và nuôi dưỡng con. Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, kết hợp tự sự (kể chuyện vườn cây, mùa quả của mẹ). Giọng thơ lời thơ giàu chất suy tư, chiêm nghiệm — đặc trưng của Nguyễn Khoa Điềm.
Hoàn cảnh sáng tác Mẹ và quả
Bài thơ Mẹ và quả được Nguyễn Khoa Điềm sáng tác sau năm 1975 — giai đoạn ông từ chiến trường trở về và có nhiều chiêm nghiệm sâu hơn về cuộc đời, về gia đình, về người mẹ. Văn bản in trong Tuyển tập 40 năm do tác giả chọn — cuốn tuyển tập Nguyễn Khoa Điềm tự chọn những bài thơ tâm đắc nhất trong bốn mươi năm cầm bút, cho thấy bài thơ có vị trí đặc biệt trong sự nghiệp sáng tác của ông. Văn bản được tuyển chọn vào SGK Ngữ văn 7, bộ Cánh diều, học kì II — thuộc chủ đề tình cảm gia đình. Lưu ý phân biệt: Nguyễn Khoa Điềm còn có bài thơ Đồng dao mùa xuân trong SGK Ngữ văn 7 bộ Kết nối tri thức — đây là hai bài thơ khác nhau của cùng một tác giả.
Phương thức biểu đạt Mẹ và quả
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm — bài thơ là tiếng lòng của người con thấu hiểu, trân trọng và day dứt trước công lao của mẹ. Kết hợp tự sự (kể về những mùa quả lặn rồi lại mọc, về bí bầu lớn xuống, về mẹ tuổi bảy mươi chờ đợi). Hai phương thức đan xen tạo nên bài thơ vừa có chất kể chuyện bình dị vừa sâu lắng chiêm nghiệm — khiến người đọc vừa thấy hình ảnh cụ thể vừa cảm nhận chiều sâu triết lý.
Tóm tắt Mẹ và quả
Bài thơ gồm ba khổ theo mạch cảm xúc tăng dần. Khổ 1 và khổ 2 mở ra hình ảnh người mẹ tần tảo vun trồng vườn cây: những mùa quả lặn rồi lại mọc — như mặt trời, khi như mặt trăng — vòng tuần hoàn bất tận của sự vun trồng và đợi chờ. Đặc biệt, hình ảnh bí và bầu lớn xuống — trái ngược với lũ con lớn lên — mang dáng giọt mồ hôi mặn của mẹ rỏ xuống lòng thầm lặng; hai từ tương phản “lớn lên” / “lớn xuống” chứa đựng bài học về sự vất vả thầm lặng hy sinh. Khổ 3 là nỗi trăn trở của người con: mẹ đã bảy mươi tuổi mà tay mỏi vẫn chờ đợi, trong khi người con — một thứ quả non xanh — vẫn chưa chín để đền đáp. Câu thơ kết đầy ẩn ý: nỗi lo lắng về việc chưa trưởng thành kịp trước khi bàn tay mẹ mỏi không còn chờ đợi được nữa — vừa là câu hỏi về trách nhiệm của bản thân, vừa là tiếng lòng xúc động trước sự hi sinh không cùng của mẹ.
Bố cục tác phẩm Mẹ và quả
Bài thơ Mẹ và quả gồm 3 khổ, có thể chia thành 2 phần theo mạch cảm xúc và chủ thể được khắc họa.
| Phần | Vị trí | Nội dung chính |
|---|---|---|
| Phần 1 | Hai khổ thơ đầu | Hình ảnh người mẹ vun trồng vườn cây — sự cần mẫn, thầm lặng, hy sinh; liên tưởng từ trồng cây sang trồng người (nuôi con lớn) |
| Phần 2 | Khổ thơ cuối | Sự băn khoăn, lo lắng day dứt của người con khi mẹ đã già mà mình vẫn còn là “một thứ quả non xanh” — chưa đủ chín để đền đáp |
Giá trị nội dung và nghệ thuật Mẹ và quả
Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là một trong những tác phẩm về tình mẫu tử được đánh giá cao nhất trong thơ ca Việt Nam hiện đại — không ca ngợi mẹ bằng những lời hoa mỹ mà tìm được tứ thơ độc đáo: đặt mẹ và con song hành cùng những mùa quả.
Giá trị nội dung Mẹ và quả
Hình tượng người mẹ tần tảo, thầm lặng hy sinh: Bài thơ không miêu tả mẹ trực tiếp mà khắc họa gián tiếp qua những hành động: vun trồng, mong mỏi, chờ đợi, thầm lặng rỏ mồ hôi. Câu thơ “Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng” khắc họa người mẹ tự lực cánh sinh, không trông cậy vào ai — chỉ tin vào đôi bàn tay và sức lao động của chính mình. Đó là vẻ đẹp phẩm chất người mẹ Việt Nam.
Liên tưởng độc đáo: trồng cây — trồng người: Tứ thơ cốt lõi của bài thơ là sự đồng nhất sáng tạo giữa những trái quả trong vườn và những đứa con của mẹ. “Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên” — những đứa con cũng là những thứ quả được mẹ vun trồng, chăm bón suốt cuộc đời. Liên tưởng này vừa gần gũi vừa sâu sắc, khiến người đọc bất giác nhìn lại bản thân mình như một thứ quả của mẹ.
Nỗi trăn trở day dứt của người con — hạt nhân cảm xúc bài thơ: Khổ thơ cuối là phần cảm động nhất: khi mẹ đã bảy mươi tuổi, bàn tay đã mỏi, người con mới giật mình nhận ra mình “vẫn còn là một thứ quả non xanh” — chưa kịp chín, chưa đủ lớn để báo đáp. Đây không chỉ là nỗi lo riêng của tác giả mà là tiếng lòng chung của nhiều người con — nỗi sợ hãi rằng khi ta đủ lớn, mẹ có thể đã không còn. Chữ “mẹ” trong bài thơ còn mở rộng sang nghĩa Tổ quốc — đây là chiều sâu tư tưởng đặc trưng của thơ Nguyễn Khoa Điềm.
Giá trị nghệ thuật Mẹ và quả
Tứ thơ độc đáo và nhất quán — điểm nghệ thuật nổi bật nhất: Toàn bộ bài thơ xây dựng trên một tứ duy nhất: mẹ vun trồng cây và nuôi con. Tứ thơ được duy trì nhất quán từ đầu đến cuối, khiến bài thơ có sự chặt chẽ, cô đọng và hình ảnh trung tâm — quả — được nâng lên nhiều tầng nghĩa: quả cây vườn, con cái của mẹ, và kết quả của cả một đời hy sinh.
Cặp từ tương phản “lớn lên” / “lớn xuống” — điểm sáng tạo ngôn ngữ đặc sắc: Hình ảnh “lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên / còn những bí và bầu thì lớn xuống” là một phát hiện ngôn ngữ thú vị: bí bầu to ra theo chiều xuống dưới (vì nặng, vì được mồ hôi mẹ rỏ vào); còn con cái lớn theo chiều lên. Hai chiều ngược nhau nhưng cùng một nguồn gốc: bàn tay và mồ hôi của mẹ.
Hình ảnh thơ giản dị, gần gũi mà đầy sức gợi: Không dùng hình ảnh xa lạ, Nguyễn Khoa Điềm chọn những thứ rất bình thường: quả bầu, quả bí, giọt mồ hôi, bàn tay mỏi, mùa quả lặn mọc. Nhưng qua bàn tay ông, những thứ bình thường ấy trở thành hình tượng thơ có sức ám ảnh và chiều sâu triết lý.
Vần cách nhẹ nhàng, ngôn từ giản dị mà hàm súc: Bài thơ dùng vần cách (trồng–trăng, lên–mặn, đời–mỏi), từ ngữ gần gũi thân thuộc (quả, hái, vun trồng, mọc, lớn xuống). Sự giản dị của ngôn từ làm nổi bật độ sâu của cảm xúc và tư tưởng — đặc trưng của một nhà thơ viết theo chiều sâu chứ không theo chiều rộng.
Những nhận định hay về Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm
Dưới đây là những nhận định tiêu biểu của các nhà nghiên cứu, phê bình văn học và chính tác giả về bài thơ và phong cách sáng tác của Nguyễn Khoa Điềm.
“Nguyễn Khoa Điềm đã tìm được tứ thơ độc đáo, tạo được hiệu quả thẩm mỹ, ấn tượng khó phai cho người đọc qua bài thơ ‘Mẹ và quả’. Lời thơ giàu chất suy tư, chiêm nghiệm.” — Báo Giáo dục và Thời đại
“Nguyễn Khoa Điềm là người lao động nghệ thuật nghiêm túc, anh khắt khe với chính mình, có lẽ vì thế mà thơ anh chính là ‘Cái kết tinh của vần thơ là muối biển — muối lắng ở ô nề và thơ đọng ở bề sâu’.” — Nhà thơ Chế Lan Viên
“Nguyễn Khoa Điềm đã góp vào nền thơ một phong cách giàu suy tưởng, cảm xúc, kết hợp hài hòa yếu tố hiện thực và lãng mạn, vốn sống trực tiếp và vốn sống văn hóa.” — Tô Phương Lan (trong Nhà thơ Việt Nam hiện đại)
“Chữ ‘mẹ’ ở đây còn có thể hiểu rộng ra là Tổ quốc. Đó là tư tưởng của bài thơ.” — Nhận định từ tài liệu phân tích văn học về Mẹ và quả
“Điều may mắn với tôi là được sống trong những năm tháng hào hùng của dân tộc để hiểu nước, hiểu người và hiểu cả mình hơn.” — Nguyễn Khoa Điềm (tự bạch)
“Bài thơ thể hiện sự nhận thức của người con về công ơn của mẹ, được lý giải đầy hình ảnh khi đồng nhất liên tưởng giữa ‘lũ chúng tôi’ với ‘một thứ quả trên đời’. Bằng sự trải nghiệm cuộc sống, Nguyễn Khoa Điềm đã thức nhận được mẹ là hiện thân của sự vun trồng bồi đắp để con là một thứ quả ngọt ngào.” — Nhận định từ tài liệu dạy học Ngữ văn 7 Cánh diều
Nguyễn Khoa Điềm — nhà thơ chiến sĩ của thế hệ chống Mỹ — không chỉ viết về đất nước hùng hồn mà còn viết về mẹ với tất cả sự thấu hiểu và day dứt. Bài thơ Mẹ và quả là minh chứng cho chiều sâu nội tâm đó: từ vườn cây bình dị đến hành trình vun trồng suốt một đời của mẹ, từ những trái quả mùa vụ đến những đứa con chưa kịp chín. Đây là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn 7 Cánh diều, giúp học sinh hiểu sâu hơn về tình mẫu tử và ôn tập hiệu quả.
