Tác giả tác phẩm Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Mục lục
Tác giả tác phẩm Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 9. Nguyễn Khoa Điềm (sinh 1943) — nhà thơ tiêu biểu của thế hệ chống Mỹ cứu nước, tác giả trường ca Mặt đường khát vọng nổi tiếng — đã sáng tác bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ năm 1971 tại chiến khu miền Tây Thừa Thiên, ca ngợi tình yêu con gắn liền với tình yêu đất nước sâu sắc của người mẹ Tà-ôi trong kháng chiến. Bài viết tổng hợp đầy đủ tiểu sử tác giả, hoàn cảnh sáng tác, bố cục, giá trị nội dung — nghệ thuật và những nhận định văn học hay nhất về tác phẩm.
Tác giả Nguyễn Khoa Điềm — tiểu sử và phong cách sáng tác
Dưới đây là những thông tin quan trọng nhất về cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm — tác giả bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ.
| Tên đầy đủ | Nguyễn Khoa Điềm (tên khai sinh: Nguyễn Hải Dương) |
| Năm sinh | 15/4/1943, tại thôn Ưu Điềm, xã Phong Hòa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế |
| Quê quán | Làng An Cựu, xã Thủy An, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên – Huế |
| Gia đình / xuất thân | Sinh trong gia đình trí thức, giàu truyền thống yêu nước và hiếu học. Cha là chí sĩ — nhà báo cách mạng Hải Triều (Nguyễn Khoa Văn), thuộc dòng dõi quan đại thần Nguyễn Khoa Đăng |
| Học vấn & sự nghiệp | 1955: ra Bắc học tại Trường học sinh miền Nam; 1964: tốt nghiệp khoa Văn Đại học Sư phạm Hà Nội (cùng lứa Phạm Tiến Duật, Lê Anh Xuân); vào Nam hoạt động phong trào học sinh sinh viên Huế, tham gia quân đội, xây dựng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam; từng bị giam tại nhà lao Thừa Phủ; sau 1975: giữ nhiều trọng trách (Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Thông tin, Tổng Thư ký Hội Nhà văn khóa V, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương) |
| Giải thưởng | Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2001 (cho Đất ngoại ô, Mặt đường khát vọng, Ngôi nhà có ngọn lửa ấm); Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (tập thơ Ngôi nhà có ngọn lửa ấm); Giải thưởng VHNT tỉnh Thừa Thiên – Huế năm 2000 |
| Tác phẩm chính | Thơ: Đất ngoại ô (1972), Mặt đường khát vọng (trường ca, 1974), Ngôi nhà có ngọn lửa ấm (1986), Thơ Nguyễn Khoa Điềm (1990), Cõi lặng (2007) |
Nguyễn Khoa Điềm là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của thế hệ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, cùng thế hệ với Phạm Tiến Duật, Nguyễn Duy, Thanh Thảo, Hữu Thỉnh. Ông gắn bó sâu sắc với mảnh đất Trị – Thiên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất — chính mảnh đất và con người nơi đây đã trở thành nguồn cảm hứng trực tiếp để ông sáng tác Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ.

Thơ Nguyễn Khoa Điềm có hai giọng điệu chủ đạo: giọng chính luận hùng hồn khi viết về đất nước, lý tưởng cách mạng — và giọng trữ tình thiết tha, sâu lắng khi viết về tình người, tình quê. Ông sử dụng sáng tạo chất liệu văn hóa dân gian, ca dao, dân ca — không trích nguyên mà hòa quyện vào mạch thơ tạo nên chất thơ dung dị, đậm đà bản sắc dân tộc. Ngôn từ thơ ông bình dị nhưng cảm xúc dồn nén, giàu sức suy tư và tính biểu tượng cao.
Tư tưởng xuyên suốt trong thơ Nguyễn Khoa Điềm là tình yêu đất nước gắn với tình yêu nhân dân — cụ thể, gần gũi, không trừu tượng. Đặc biệt trong Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ, ông thể hiện điều đó qua hình ảnh người mẹ Tà-ôi bình dị nhưng cao cả: tình yêu con của mẹ lan rộng thành tình yêu bộ đội, yêu đất nước, yêu cách mạng — một cách hoàn toàn tự nhiên, không gượng ép.
Tác phẩm Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Để nắm vững bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ, cần hiểu rõ thể loại, hoàn cảnh ra đời, phương thức biểu đạt, nội dung và cấu trúc của từng khúc thơ.
Thể loại Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Bài thơ thuộc thể loại thơ trữ tình, viết theo thể thơ tám chữ, được sáng tạo theo âm điệu dân ca — điệu ru con của đồng bào Tà-ôi trên miền núi Trị Thiên. Nhịp thơ linh hoạt, uyển chuyển khi trầm lắng êm dịu, khi thiết tha rạo rực — phù hợp với lời ru của người mẹ vừa lao động vừa hát ru con.
Hoàn cảnh sáng tác Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Bài thơ được Nguyễn Khoa Điềm sáng tác ngày 25/3/1971, khi ông đang công tác tại chiến khu miền Tây tỉnh Thừa Thiên — thời kỳ cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra ác liệt nhất. Trong những ngày bám trụ chiến khu, nhà thơ chứng kiến tận mắt hình ảnh những bà mẹ Tà-ôi địu con trên lưng vừa giã gạo nuôi bộ đội, vừa tỉa bắp trên nương, vừa chuyển lán đạp rừng tránh giặc — tất cả đều trong tiếng ru con thiết tha. Chính hình ảnh xúc động ấy đã trở thành nguồn cảm hứng trực tiếp để ông viết nên bài thơ.
Tác phẩm thuộc tập thơ Đất và khát vọng (xuất bản năm 1984), sau đó được tuyển vào chương trình Ngữ văn lớp 9 và được phổ nhạc thành ca khúc, từng làm rung động hàng triệu trái tim người nghe.
Phương thức biểu đạt Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Phương thức chính: biểu cảm kết hợp miêu tả và tự sự. Bài thơ tổ chức theo hai lớp giọng điệu đan xen: lời của tác giả (người quan sát, miêu tả hành động của mẹ) và lời ru trực tiếp của mẹ (điệp khúc cuối mỗi khúc). Sự đan xen này tạo nên chiều sâu cảm xúc đặc biệt — người đọc đồng thời nhìn thấy hình ảnh mẹ lao động và nghe tiếng lòng mẹ qua từng lời ru.
Tóm tắt Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Bài thơ gồm ba khúc, mỗi khúc khắc họa một công việc của người mẹ Tà-ôi trong kháng chiến — giã gạo nuôi bộ đội, tỉa bắp trên núi Ka-lưi, chuyển lán đạp rừng tránh giặc — và lời ru con thiết tha của mẹ trong mỗi hoàn cảnh ấy. Xuyên suốt ba khúc là hình ảnh em cu Tai ngủ say trên lưng mẹ, lớn lên trong nhịp chày giã gạo, trong gian khổ chiến khu và trong tình yêu thương bao la của mẹ. Từ tình yêu con, tình thương của mẹ cứ lan rộng dần: từ yêu bộ đội → yêu làng đói → yêu đất nước. Ước mơ của mẹ cũng lớn dần theo từng khúc: con lớn vung chày → phát mười Ka-lưi → được gặp Bác Hồ và làm người Tự Do. Đây là tứ thơ vừa trữ tình đằm thắm vừa mang ý nghĩa sử thi hào hùng.
Bố cục tác phẩm Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Bài thơ được chia thành ba khúc song hành nhau về cấu trúc, mỗi khúc gồm hai phần: phần tả cảnh (lời tác giả) và phần lời ru (tiếng lòng mẹ):
| Khúc | Hành động của mẹ | Tình thương mẹ gửi vào lời ru | Ước mơ của mẹ |
|---|---|---|---|
| Khúc 1 | Mẹ giã gạo nuôi bộ đội — nhịp chày nghiêng, mồ hôi rơi trên má con | “Mẹ thương a-kay, mẹ thương bộ đội” — tình yêu con gắn với tình yêu người lính | “Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần / Mai sau con lớn vung chày lún sân” |
| Khúc 2 | Mẹ tỉa bắp trên núi Ka-lưi — lưng núi to, lưng mẹ nhỏ, con là mặt trời của mẹ | “Mẹ thương a-kay, mẹ thương làng đói” — tình yêu con gắn với tình thương dân làng | “Con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều / Mai sau con lớn phát mười Ka-lưi” |
| Khúc 3 | Mẹ chuyển lán, đạp rừng tránh giặc, địu con đi giành trận cuối | “Mẹ thương a-kay, mẹ thương đất nước” — tình yêu con hòa vào tình yêu Tổ quốc | “Con mơ cho mẹ được thấy Bác Hồ / Mai sau con lớn làm người Tự Do” |
Giá trị nội dung và nghệ thuật Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ của Nguyễn Khoa Điềm là một trong những thi phẩm xuất sắc nhất viết về người mẹ Việt Nam trong kháng chiến, mang giá trị sâu sắc cả về nội dung tư tưởng lẫn hình thức nghệ thuật.
Giá trị nội dung Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Bài thơ khắc họa hình tượng người mẹ Tà-ôi vừa bình dị vừa vĩ đại. Bình dị ở chỗ mẹ chỉ làm những việc của đời thường — giã gạo, tỉa bắp, chuyển lán — nhưng vĩ đại ở chỗ tất cả những việc ấy đều phục vụ kháng chiến, đều gắn với vận mệnh đất nước. Hình ảnh tấm lưng mẹ gầy nhấp nhô vừa là nôi ru con, vừa là chiến trường, vừa là trường học — nơi em cu Tai lớn lên và cảm nhận hơi thở của thời đại.
Bài thơ thể hiện sự mở rộng tầm vóc của tình mẫu tử trong thời chiến: tình yêu con của người mẹ Tà-ôi không dừng lại ở con mà lan rộng thành tình thương bộ đội, thương làng đói, thương đất nước. Đây không phải sự “nâng cấp” gượng ép mà là logic tự nhiên của người mẹ — khi mẹ nuôi bộ đội, mẹ đang bảo vệ con; khi mẹ thương đất nước, mẹ đang yêu tương lai của con. Tình mẫu tử và tình yêu nước hòa làm một trong lòng người mẹ Việt Nam.
Ước mơ của mẹ trong mỗi lời ru là hành trình tư tưởng của cả dân tộc trong kháng chiến: từ mơ về cái ăn (hạt gạo, hạt bắp) đến mơ về độc lập, tự do (được gặp Bác Hồ, con lớn làm người Tự Do). Đây là chiều sâu tư tưởng của bài thơ — từ nhu cầu vật chất đến khát vọng lý tưởng, từ cá nhân đến cộng đồng, từ hiện tại đến tương lai.
Giá trị nghệ thuật Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Kết cấu ba khúc song hành — nâng cấp dần là sáng tạo nghệ thuật đặc sắc nhất của bài thơ. Ba khúc có cấu trúc đối xứng (tả cảnh + lời ru) nhưng mỗi khúc lại phát triển theo hướng mở rộng: từ không gian nhỏ (nhà, sân) đến không gian lớn (núi Ka-lưi, chiến trường); từ tình cảm gần (thương con, thương bộ đội) đến tình cảm lớn (thương đất nước); từ ước mơ bình thường (hạt gạo, hạt bắp) đến lý tưởng cao cả (Tự Do). Kết cấu này tạo nên nhịp điệu vừa nhất quán vừa phát triển, giống như sóng biển cuộn dần lên.
Hình ảnh thơ vừa cụ thể vừa mang ý nghĩa biểu tượng cao: hình ảnh “Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi / Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng” — em cu Tai được ví như mặt trời của mẹ — là một trong những hình ảnh đẹp và xúc động nhất trong thơ ca kháng chiến, vừa khẳng định vai trò của con trong lòng mẹ, vừa gợi lên hình ảnh một thế hệ tương lai sáng ngời đang lớn lên từ sự hy sinh của những người mẹ hôm nay.
Điệp khúc lời ru (“Ngủ ngoan a-kay ơi, ngủ ngoan a-kay hỡi!”) lặp lại ở cuối mỗi khúc tạo âm hưởng dân ca Tà-ôi đặc trưng, đồng thời nhấn mạnh sự gắn bó không tách rời giữa tiếng ru và cuộc sống lao động — chiến đấu của mẹ. Các từ địa danh, từ ngữ dân tộc (a-kay, Ka-lưi) làm tăng tính chân thực và màu sắc dân tộc phong phú cho tác phẩm.
Những nhận định hay về Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ của Nguyễn Khoa Điềm
Dưới đây là những nhận định tiêu biểu về bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ và tài năng của Nguyễn Khoa Điềm:
“Bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ xứng đáng là bài ca lòng mẹ Việt Nam. Mọi đứa con chỉ có thể lớn lên bằng dòng sữa, bằng lời ru, tình thương của mẹ. Bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm là tượng đài tráng lệ về bà mẹ Việt Nam ‘Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang’.” — Tài liệu Ngữ văn lớp 9 (nhận định tổng hợp trong sách giáo khoa và tài liệu tham khảo)
“Đây là một bài thơ độc đáo và rất hay. Nó đã được phổ nhạc thành ca khúc từng làm rung động hàng triệu trái tim. Bà mẹ được nói đến là bà mẹ người Tà-ôi có một tình thương mênh mông: thương con, thương làng đói, thương bộ đội, thương đất nước.” — Nhận định trong tài liệu phân tích văn học
“Ngoài giọng thơ chính luận đem đời sống chính trị vào thơ một cách hùng hồn, Nguyễn Khoa Điềm còn đặc biệt có một giọng thơ trữ tình sâu sắc, thiết tha nồng đượm khi viết về những tình cảm trú ngụ trong tâm hồn con người.” — Nhận định trong tài liệu phê bình thơ Nguyễn Khoa Điềm
“Một khúc hát ru hiện đại, không có những hình ảnh tươi đẹp của cuộc sống thanh bình. Hiện ra trong khúc hát ru là nỗi gian khổ, vất vả, nhọc nhằn — nhưng cũng chính từ đó mà tình yêu thương của người mẹ càng trở nên thiêng liêng và cao cả hơn.” — Cảm nhận văn học về bài thơ
“Thơ Nguyễn Khoa Điềm giàu chất suy tư, cảm xúc dồn nén, ngôn từ bình dị, sử dụng sáng tạo các yếu tố văn học dân gian, tạo nên chất thơ dung dị, đậm đà bản sắc dân tộc.” — SGK Ngữ văn lớp 9 (nhận định về phong cách thơ Nguyễn Khoa Điềm)
Nguyễn Khoa Điềm — nhà thơ tiêu biểu thế hệ chống Mỹ, người được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật — đã xây dựng trong bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ (1971) một tượng đài bằng ngôn ngữ về người mẹ Việt Nam: tần tảo, yêu con và yêu đất nước không thể tách rời. Đây là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 9, giúp học sinh hiểu sâu vẻ đẹp tâm hồn người mẹ Tà-ôi và những đặc sắc nghệ thuật của thơ Nguyễn Khoa Điềm để đạt điểm cao trong bài kiểm tra và kỳ thi.
Có thể bạn quan tâm
- Tác giả tác phẩm Viếng lăng Bác Viễn Phương — tiểu sử và giá trị
- Tác giả tác phẩm Chị em Thúy Kiều Nguyễn Du — tiểu sử và giá trị
- Tác giả tác phẩm Quê hương của Giang Nam — tiểu sử và giá trị bài thơ
- Tác giả tác phẩm Dế chọi Bồ Tùng Linh — tiểu sử và giá trị tác phẩm
- Tác giả tác phẩm Buổi tiễn đưa (Chinh phụ ngâm) — giá trị và nhận định
