Tác giả tác phẩm Đường về quê mẹ Đoàn Văn Cừ — tiểu sử và giá trị
Mục lục
Tác giả tác phẩm Đường về quê mẹ là kiến thức quan trọng trong chương trình Ngữ văn lớp 8 (bộ Cánh Diều). Bài thơ Đường về quê mẹ của nhà thơ Đoàn Văn Cừ (1913–2004) — một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ Mới — được viết vào khoảng năm 1942, in trong tập Thôn ca. Bài thơ là dòng hoài niệm trong trẻo của người con về những lần cùng mẹ về quê ngoại mỗi độ xuân về: cảnh làng quê Bắc Bộ xanh mướt, đoàn người gánh khoai về ấp và đặc biệt — hình ảnh người mẹ đẹp đẽ, đằm thắm trong trang phục truyền thống như “trông u chẳng khác thời con gái.” Bài viết tổng hợp đầy đủ tiểu sử tác giả, hoàn cảnh sáng tác, bố cục, giá trị nội dung — nghệ thuật và những nhận định hay nhất về tác phẩm.
Tác giả Đoàn Văn Cừ — tiểu sử và phong cách sáng tác
Dưới đây là những thông tin quan trọng nhất về cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Đoàn Văn Cừ — người được mệnh danh là “nhà thơ của làng quê Bắc Bộ”, với những bài thơ về hội hè, đình đám và phong tục nông thôn tiêu biểu nhất trong phong trào Thơ Mới.
| Tên tác giả | Đoàn Văn Cừ; bút danh khác: Kẻ Sỹ, Cư sỹ Nam Hà, Cư Sỹ Sông Ngọc |
| Năm sinh – mất | 1913 – 2004 (thọ 91 tuổi) |
| Quê quán | Xã Nam Lợi, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định |
| Nghề nghiệp / Xuất thân | Vốn là giáo viên tiểu học — nghề dạy học gắn bó suốt cuộc đời, đồng thời yêu thơ và tự sáng tác. Được bạn đọc biết đến từ những bài thơ viết về hội hè, đình đám, chợ tết nông thôn đăng trên báo Ngày nay của nhóm Tự lực văn đoàn — báo uy tín nhất của phong trào Thơ Mới những năm 1930–1945. Ngoài thơ, ông còn sáng tác văn xuôi. |
| Giải thưởng | Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (2001) |
| Tác phẩm chính | Thôn ca I (1939); Thơ lửa (1947); Việt Nam huy hoàng (1948); Thôn ca II (1960, NXB Văn học); Dọc đường xuân (1979, Hội VHNT tỉnh Hà Nam Ninh); Tuyển tập Đoàn Văn Cừ (1992). Bài thơ nổi tiếng nhất: Chợ Tết, Đám hội, Đường về quê mẹ. |
Đoàn Văn Cừ là trường hợp đặc biệt của phong trào Thơ Mới: trong khi nhiều nhà thơ Thơ Mới tìm đến cái tôi cá nhân lãng mạn bay bổng hay những đề tài xa lạ phương Tây, ông lại chuyên tâm khai thác chất liệu dân dã, mộc mạc ngay trong cuộc sống làng quê Bắc Bộ — những buổi chợ Tết, những đám hội làng, những cánh đồng mùa xuân, những con người lao động giản dị. Chính sự chọn hướng khác biệt đó đã tạo nên một tiếng thơ riêng không hòa lẫn.

Phong cách thơ Đoàn Văn Cừ được đặc trưng bởi: ngôn từ giản dị, trong sáng, gần với lời ăn tiếng nói thường ngày nhưng tinh tế và giàu hình ảnh; bức tranh thôn dã Bắc Bộ được vẽ nên bằng những màu sắc tươi tắn, sống động (xanh, đỏ, vàng, nâu); tình cảm chân thành, ấm áp đối với con người và thiên nhiên nông thôn. Thơ ông không chỉ tả cảnh mà còn tả tình — qua từng hình ảnh cụ thể, người đọc cảm nhận được tình yêu tha thiết của tác giả đối với quê hương và người thân.
Tác phẩm Đường về quê mẹ
Để phân tích và học tốt bài thơ Đường về quê mẹ, cần nắm chắc hoàn cảnh sáng tác gắn với ký ức tuổi thơ của tác giả, thể loại, bố cục và hệ thống hình ảnh thôn quê Bắc Bộ đặc trưng của Đoàn Văn Cừ.
Thể loại Đường về quê mẹ
Bài thơ Đường về quê mẹ thuộc thể loại thơ trữ tình, được viết theo thể thơ bảy chữ — mỗi câu bảy tiếng, vần chân, nhịp điệu uyển chuyển. Thể thơ bảy chữ vừa có tính cổ điển (gần với thất ngôn Đường thi) vừa được phong trào Thơ Mới vận dụng linh hoạt với hơi thơ hiện đại hơn, ngôn ngữ gần gũi hơn. Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm kết hợp miêu tả (bức tranh thiên nhiên và con người trên đường về quê ngoại). Giọng thơ: nhẹ nhàng, trìu mến, bâng khuâng — giọng của người đang sống lại ký ức tuổi thơ đẹp đẽ.
Hoàn cảnh sáng tác Đường về quê mẹ
Bài thơ Đường về quê mẹ được Đoàn Văn Cừ viết vào khoảng năm 1942 — thời điểm ông đang là giáo viên tiểu học, sống và gắn bó sâu sắc với làng quê Nam Định. Bài thơ in trong tập thơ Thôn ca — tập thơ đặc trưng nhất của ông viết về chủ đề làng quê — và sau đó được trích vào tập Thơ Mới 1932–1945: Tác giả và tác phẩm (NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2001), một trong những tuyển tập quan trọng nhất về phong trào Thơ Mới.
Bài thơ xuất phát từ ký ức tuổi thơ của chính tác giả: những lần cùng mẹ về quê ngoại mỗi dịp xuân về. Đó là những ký ức vừa trong sáng, ngây thơ vừa thấm đẫm tình cảm yêu thương — ký ức về con đường làng quen thuộc, về cánh đồng xanh mướt, và đặc biệt là về hình ảnh người mẹ trẻ trung, xinh đẹp trong trang phục truyền thống. Tác phẩm thuộc thể loại thơ hồi tưởng — nhà thơ đã trưởng thành nhớ lại quãng thời gian thơ ấu đẹp đẽ bên mẹ.
Phương thức biểu đạt Đường về quê mẹ
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm — bài thơ là tiếng lòng yêu thương của người con dành cho mẹ và quê hương, gửi gắm qua dòng hồi tưởng về tuổi thơ. Kết hợp miêu tả (bức tranh thiên nhiên mùa xuân trên đường về quê ngoại: cồn xanh bãi tía, người lao động trên đồng, cảnh chiều tà, đoàn người gánh khoai về ấp) và tự sự nhẹ nhàng (kể về hành trình cùng mẹ về quê). Điểm đặc sắc: bài thơ dùng kỹ thuật hồi tưởng — người kể là người lớn nhìn lại quá khứ với cái nhìn trìu mến, bâng khuâng; cảm xúc chủ đạo là niềm vui háo hức pha lẫn nỗi nhớ da diết.
Tóm tắt Đường về quê mẹ
Bài thơ là lời hồi tưởng của người con về những chuyến đi theo mẹ về quê ngoại mỗi độ xuân về. Trên con đường làng quen thuộc, bức tranh thiên nhiên Bắc Bộ mùa xuân hiện ra tươi tắn và sống động: những cồn đất xanh mướt, bãi bồi tía ngắt kề liên tiếp; người làng đang xới cà xới ngô rộn bốn bề. Rồi hình ảnh người mẹ hiện lên — đây là trọng tâm cảm xúc của bài thơ: mẹ đội nón, cắp thúng, đeo khuyên vàng, mặc yếm thắm áo the nâu — trang phục truyền thống của người phụ nữ Bắc Bộ. Trong mắt đứa con nhỏ, mẹ trông trẻ đẹp đến mức “trông u chẳng khác thời con gái / Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.” Chiều tà, đoàn người gánh khoai về làng trong không gian trời xanh cò trắng bay qua. Tâm trạng người con: vui mừng, háo hức và tràn đầy yêu thương dành cho mẹ và quê hương. Tư tưởng trung tâm: tình yêu mẹ và tình yêu quê hương gắn liền nhau — qua ký ức về những chuyến về quê ngoại, hình ảnh người mẹ trở thành hình ảnh của quê hương, của tình cảm gia đình thiêng liêng.
Bố cục tác phẩm Đường về quê mẹ
Bài thơ Đường về quê mẹ có thể chia thành ba phần, theo mạch hồi tưởng của người con:
| Phần | Nội dung chính |
|---|---|
| Phần 1 — Bức tranh đường về quê ngoại | Cảnh thiên nhiên và cuộc sống lao động trên đường về quê ngoại mùa xuân: cồn xanh bãi tía, người xới cà xới ngô rộn bốn bề. Không gian làng quê Bắc Bộ tươi tắn, đầy sức sống. |
| Phần 2 — Hình ảnh người mẹ đẹp đẽ, trẻ trung | Trọng tâm cảm xúc của bài thơ: hình ảnh người mẹ trong trang phục truyền thống (khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu, nón đội đầu, thúng cắp bên hông) — xinh đẹp như thuở còn xuân. Đây là những câu thơ đẹp và xúc động nhất của bài. |
| Phần 3 — Cảnh chiều tà và tình cảm người con | Buổi chiều mát, đoàn người gánh khoai về ấp trong không gian trời xanh cò trắng bay — cảnh vật bình yên, thanh thản. Tâm trạng vui mừng, háo hức và yêu thương dào dạt của đứa trẻ được theo mẹ về quê ngoại. |
Giá trị nội dung và nghệ thuật Đường về quê mẹ
Bài thơ Đường về quê mẹ của Đoàn Văn Cừ là một trong những bài thơ trữ tình đẹp nhất về tình mẫu tử và tình yêu quê hương trong phong trào Thơ Mới — nhẹ nhàng, chân thực và thấm đẫm tình cảm.
Giá trị nội dung Đường về quê mẹ
Tái hiện bức tranh làng quê Bắc Bộ mùa xuân đẹp và sống động. Qua dòng hồi tưởng của người con, làng quê Bắc Bộ hiện lên với đầy đủ màu sắc và sức sống: màu xanh của cồn đất, màu tía của bãi bồi, người lao động rộn ràng trên đồng, đoàn người gánh khoai về buổi chiều. Đây không phải thiên nhiên ước lệ mà là bức tranh thực của vùng đồng bằng Nam Định — nơi quê hương của tác giả. Ngôn ngữ thơ gần gũi và cụ thể đến mức người đọc như nhìn thấy, ngửi thấy, nghe thấy không khí làng quê đó.
Khắc họa hình ảnh người mẹ đẹp đẽ, trẻ trung — niềm tự hào của đứa con. Đây là tâm điểm cảm xúc và giá trị nhân văn lớn nhất của bài thơ. Hình ảnh người mẹ trong trang phục truyền thống — khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu, nón đội đầu, thúng cắp bên hông — vừa đặc trưng Bắc Bộ vừa đẹp đẽ, duyên dáng. Câu thơ “Trông u chẳng khác thời con gái” là câu thơ đẹp nhất và cảm xúc nhất của bài — trong mắt đứa trẻ, mẹ mãi mãi đẹp và trẻ trung như những ngày xuân sắc nhất.
Tình yêu mẹ và tình yêu quê hương gắn liền không thể tách rời. Bài thơ không hề nói thẳng “con yêu mẹ” hay “con yêu quê hương” — nhưng qua từng hình ảnh cụ thể, tình cảm đó hiện lên rõ ràng và sâu sắc. Con đường về quê ngoại, bức tranh làng quê, hình ảnh người mẹ — tất cả hòa quyện thành một ký ức không thể chia tách. Yêu mẹ chính là yêu quê hương, và quê hương hiện diện trong hình ảnh người mẹ.
Giá trị hồi tưởng — lưu giữ ký ức tuổi thơ trong sáng. Bài thơ không chỉ là bài thơ về mẹ mà còn là bài thơ về tuổi thơ — khoảng thời gian trong sáng nhất của mỗi cuộc đời. Đứa trẻ vui mừng háo hức được đi cùng mẹ, nhìn mọi thứ với đôi mắt trong trẻo và đầy yêu thương. Đọc bài thơ, người lớn ai cũng có thể tìm thấy trong đó ký ức tuổi thơ của chính mình.
Giá trị nghệ thuật Đường về quê mẹ
Hệ thống hình ảnh thơ tươi tắn, giàu màu sắc — bức tranh sơn dầu bằng ngôn từ. Đặc trưng thơ Đoàn Văn Cừ là dùng màu sắc và hình ảnh cụ thể để vẽ nên bức tranh sống động: xanh (cồn), tía (bãi bồi), vàng (khuyên vàng), thắm (yếm thắm), nâu (áo the nâu), hồng (môi hồng), đỏ (má đỏ au). Mỗi câu thơ là một mảng màu — cả bài thơ là một bức tranh nhiều màu sắc ấm áp và tươi tắn.
Ngôn từ giản dị, gần gũi — đậm chất phong tục Bắc Bộ. Những từ ngữ quen thuộc của người Bắc Bộ xưa: u (mẹ), thúng cắp bên hông, khuyên vàng yếm thắm áo the nâu, gánh khoai lang, về ấp — làm cho bài thơ có không khí đặc trưng của làng quê Bắc Bộ thập niên 1930–1940. Đây là vốn ngôn ngữ dân gian quý giá mà Đoàn Văn Cừ đã trân trọng gìn giữ trong thơ.
Kỹ thuật hồi tưởng — tạo chiều sâu cảm xúc đặc biệt. Toàn bài thơ là lời của người đã trưởng thành nhớ lại tuổi thơ — khoảng cách thời gian ấy tạo nên một lớp cảm xúc đặc biệt: vừa vui tươi (như đứa trẻ ngày xưa) vừa bâng khuâng, lưu luyến (như người lớn nhớ về quá khứ). Sự kết hợp hai lớp cảm xúc đó làm cho bài thơ có chiều sâu hơn nhiều so với một bài thơ tả cảnh đơn thuần.
Câu thơ “Trông u chẳng khác thời con gái” — điểm sáng cảm xúc nhất bài. Đây là câu thơ đặc sắc nhất và đáng nhớ nhất của bài. Qua con mắt của đứa trẻ — không có cái nhìn phê phán của người lớn, không có nỗi lo âu hay bận rộn — người mẹ hiện lên đẹp đẽ và trẻ trung nhất. Câu thơ vừa tả thực (người mẹ thực sự xinh đẹp trong trang phục đẹp nhất) vừa nói lên điều sâu sắc nhất: trong mắt người con yêu, mẹ mãi mãi đẹp.
Những nhận định hay về Đường về quê mẹ và Đoàn Văn Cừ
Dưới đây là những nhận định tiêu biểu về bài thơ Đường về quê mẹ và nhà thơ Đoàn Văn Cừ — những trích dẫn có giá trị để học sinh sử dụng trong bài văn phân tích, cảm nhận tác phẩm.
“Bằng giọng thơ dung dị, ngôn từ mộc mạc mà tinh tế, Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên bức tranh quê chan chứa sức sống cùng hình tượng người mẹ Việt Nam hiền hậu, thủy chung, giàu tình yêu thương.” — Nhận định của giới phê bình văn học về vẻ đẹp đặc trưng của bài thơ Đường về quê mẹ.
“Đọc từng dòng thơ của Đoàn Văn Cừ, trong suy nghĩ của em hiện lên hình ảnh của tuổi thơ tinh nghịch, vô tư và khờ dại, luôn mong muốn đến mùa xuân để được trở về quê ngoại. Với ngôn từ giản dị, câu thơ chân thực, hình ảnh làng quê và người mẹ hiện lên thật ý nghĩa và mang vẻ đẹp hoàn hảo.” — Cảm nhận tiêu biểu của học sinh và độc giả về bài thơ Đường về quê mẹ.
“Đoàn Văn Cừ là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ Mới. Thơ ông giản dị, trong sáng, mang đậm hồn quê Việt với những bức tranh thôn dã chân thực mà nên thơ — đặc biệt là những bài thơ về hội hè, đình đám, chợ Tết và cuộc sống nông thôn Bắc Bộ.” — Đánh giá của giới nghiên cứu về vị trí và phong cách đặc trưng của Đoàn Văn Cừ trong phong trào Thơ Mới.
“Bài thơ ‘Đường về quê mẹ’ đã diễn tả được tâm trạng vui mừng, háo hức của nhà thơ mỗi lần cùng mẹ về quê ngoại. Qua đó ta thấy được tình cảm gắn bó của tác giả đối với quê hương và sự yêu mến, niềm tự hào của người con về vẻ xinh đẹp, đằm thắm của người mẹ.” — SGK Ngữ văn lớp 8 (bộ Cánh Diều), đánh giá giá trị nội dung của bài thơ.
“Hình ảnh người mẹ trong bài thơ ‘Đường về quê mẹ’ là hình ảnh đẹp nhất, chân thực nhất và cảm động nhất trong thơ Đoàn Văn Cừ — người mẹ Việt Nam bình dị mà duyên dáng, hiền hậu mà mạnh mẽ, đặc trưng cho vẻ đẹp người phụ nữ Bắc Bộ truyền thống qua đôi mắt trìu mến của đứa con yêu.” — Nhận định của các nhà phê bình về hình tượng người mẹ — điểm sáng nhất của bài thơ.
Đoàn Văn Cừ là nhà thơ tiêu biểu của phong trào Thơ Mới — Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (2001); bài thơ Đường về quê mẹ (khoảng 1942) là tác phẩm đẹp nhất trong sự nghiệp của ông về tình mẫu tử và tình yêu quê hương — tái hiện bức tranh làng quê Bắc Bộ tươi tắn qua dòng hồi tưởng trong sáng của tuổi thơ và khắc họa hình ảnh người mẹ trẻ đẹp, đằm thắm qua câu thơ bất hủ “Trông u chẳng khác thời con gái.” Đây là kiến thức quan trọng trong chương trình Ngữ văn lớp 8 (bộ Cánh Diều), giúp học sinh cảm nhận sâu sắc tình yêu mẹ và yêu quê hương qua những hình ảnh bình dị nhất của đời sống.
Có thể bạn quan tâm
- Tác giả tác phẩm Đi đường — Hồ Chí Minh và triết lý đường đời
- Tác giả tác phẩm Bàn tay ta làm nên tất cả — Hoàng Trung Thông
- Tác giả tác phẩm Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác Phan Bội Châu
- Tác giả tác phẩm Nghe tiếng giã gạo Hồ Chí Minh — giá trị bài thơ
- Tác giả tác phẩm Đập đá ở Côn Lôn — Phan Châu Trinh
