Tác giả tác phẩm Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục — Mô-li-e

Mục lục

Tác giả tác phẩm Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 8 (Chân trời sáng tạo). Mô-li-e (Molière, 1622–1673) — nhà thơ, nhà viết kịch vĩ đại nhất của Pháp, được mệnh danh là “cha đẻ của hài kịch cổ điển Pháp” — đã sáng tác vở hài kịch – balê 5 hồi Trưởng giả học làm sang (Le Bourgeois gentilhomme) năm 1670, trong đó Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục là lớp kịch kết thúc hồi II. Đoạn trích khắc họa tính cách lố lăng, ngờ nghệch của ông Giuốc-đanh — một tên trưởng giả dốt nát nhưng đòi học làm sang quý tộc — qua hai tình huống: nhận lễ phục và mặc lễ phục, tạo nên tiếng cười sảng khoái và sâu cay. Bài viết tổng hợp đầy đủ tiểu sử tác giả, hoàn cảnh sáng tác, bố cục, giá trị nội dung — nghệ thuật và những nhận định văn học hay nhất về tác phẩm.

Tác giả Mô-li-e — tiểu sử và phong cách sáng tác

Dưới đây là những thông tin quan trọng nhất về cuộc đời và sự nghiệp của Mô-li-e (Molière) — nhà soạn hài kịch vĩ đại nhất của nước Pháp và châu Âu.

Tên thật Jean-Baptiste Poquelin; bút danh và nghệ danh: Molière (Mô-li-e) — tên ông tự đặt khi ra đời hoạt động sân khấu để tránh làm xấu hổ gia đình theo lệ thời bấy giờ
Năm sinh – mất 15/1/1622 – 17/2/1673; sinh tại Paris, Pháp; mất tại Paris (hưởng thọ 51 tuổi) — mất đột ngột ngay tại sân khấu sau buổi diễn Người bệnh tưởng (Le Malade imaginaire)
Gia đình / xuất thân Con trai của Jean Poquelin — người bán đồ gỗ, thợ thêu thảm và hầu cận hoàng gia; gia đình thuộc tầng lớp tư sản Paris; mẹ mất khi ông 10 tuổi; kế thừa chức hầu cận hoàng gia từ cha nhưng sớm từ bỏ để theo đuổi sân khấu
Học vấn Học tại trường Dòng Tên Collège de Clermont (nay là Lycée Louis-le-Grand) — một trong những trường tốt nhất Paris; có thể học thêm Luật ở địa phương nhưng bỏ dở; năm 21 tuổi từ bỏ tất cả để theo nghề kịch
Sự nghiệp sân khấu 1643: thành lập đoàn kịch “Illustre-Théâtre” (Nhà hát Lẫy lừng) cùng nữ diễn viên Madeleine Béjart — thất bại, phá sản, bị bắt vì nợ; 1645–1658: lang thang khắp tỉnh thành nước Pháp cùng đoàn kịch suốt 13 năm, tích lũy kinh nghiệm thực tế; 1658: trở về Paris, được nhà vua Louis XIV bảo trợ; từ 1661 đặt trụ sở tại Nhà hát Palais-Royal, đồng thời là diễn viên, đạo diễn và tác giả kịch bản
Quan hệ với triều đình Được vua Louis XIV (Mặt trời vua) đặc biệt ưu ái và bảo trợ; chuyên cung cấp các buổi diễn giải trí cho Hoàng gia; tuy nhiên nhiều vở kịch của ông (đặc biệt Tartuffe) bị Giáo hội Công giáo và các thế lực bảo thủ cấm diễn — chỉ được phép diễn khi có sự bảo vệ trực tiếp của nhà vua
Tác phẩm chính Hơn 33 vở kịch (hầu hết là hài kịch); tiêu biểu: Những cô gái kiêu kỳ (1659), Trường học cho vợ (1662), Tartuffe (1664/1669), Don Juan (1665), Người ghét đời (1666), Thầy thuốc bất đắc dĩ (1666), Kẻ keo kiệt (L’Avare, 1668), Trưởng giả học làm sang (Le Bourgeois gentilhomme, 1670), Phụ nữ uyên bác (1672), Người bệnh tưởng (Le Malade imaginaire, 1673)

Mô-li-e là một trong những nhà viết kịch vĩ đại nhất trong lịch sử văn học thế giới — được đặt ngang hàng với Shakespeare của Anh. Ông được coi là “cha đẻ của hài kịch cổ điển Pháp” và là người đã nâng thể loại hài kịch (vốn bị coi là thể loại thứ yếu, “thấp kém” hơn bi kịch) lên địa vị ngang bằng bi kịch trong hệ thống văn học cổ điển. Chính ông đã nói: “C’est une étrange entreprise que celle de faire rire les honnêtes gens” (Làm cho người đứng đắn bật cười — đó là một doanh nghiệp kỳ lạ) — câu nói thể hiện ý thức về giá trị và thách thức của hài kịch.

Cuộc đời Mô-li-e gắn liền với sân khấu từ đầu đến cuối: ông vừa là tác giả, vừa là diễn viên chính, vừa là đạo diễn. 13 năm lưu diễn khắp tỉnh thành nước Pháp (1645–1658) đã cho ông vốn sống phong phú về đủ loại tính cách và tầng lớp xã hội — đây là nền tảng cho những nhân vật điển hình sắc nét trong các vở hài kịch sau này. Ông mất đột ngột ngay trên sân khấu — cái chết của một người nghệ sĩ đích thực.

Tác giả tác phẩm Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục — Mô-li-e
Tác giả tác phẩm Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục — Mô-li-e

Phong cách hài kịch của Mô-li-e kết hợp tính trào phúng sắc bén với sự quan sát tâm lý sâu sắc: ông không chỉ tạo ra tiếng cười mà qua đó phê phán và châm biếm những thói hư tật xấu trong xã hội — sự giả dối của giới quý tộc, thói học đòi của tầng lớp tư sản mới giàu, mê tín dị đoan, lòng keo kiệt… Nhân vật hài kịch của ông bao giờ cũng có một “cố tật” (tính cách cực đoan) và tiếng cười bắt đầu từ chính cái cố tật đó khi gặp hoàn cảnh.

Tác phẩm Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Để hiểu và phân tích đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, cần nắm rõ thể loại, hoàn cảnh sáng tác, phương thức biểu đạt, nội dung và bố cục tác phẩm — cùng vị trí đoạn trích trong toàn bộ vở kịch.

Thể loại Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Đoạn trích thuộc thể loại hài kịch (comédie) — cụ thể là hài kịch — balê (comédie-ballet): một hình thức sân khấu Pháp thế kỷ XVII kết hợp thoại kịch, vũ đạo và âm nhạc, thường được trình diễn trong các dịp lễ hội hoàng gia. Hài kịch là thể loại kịch nhằm tạo tiếng cười, thường thông qua việc phơi bày những tính cách lố lăng, hành vi phi lý của nhân vật để gây buồn cười và đồng thời phê phán thói xấu xã hội.

Hoàn cảnh sáng tác Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Vở hài kịch – balê Trưởng giả học làm sang (Le Bourgeois gentilhomme) được Mô-li-e sáng tác vào năm 1670, theo đơn đặt hàng của vua Louis XIV để trình diễn tại lâu đài Chambord — một trong những buổi đại lễ xa hoa nhất của triều đình Pháp, với âm nhạc do nhạc sĩ cung đình nổi tiếng Jean-Baptiste Lully soạn. Vở kịch gồm 5 hồi, lấy cảm hứng từ thực tế xã hội Pháp lúc bấy giờ: khi tầng lớp tư sản mới giàu bắt đầu trỗi dậy nhưng thiếu học thức, muốn bắt chước lối sống của giới quý tộc.

Đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phụclớp kịch kết thúc hồi II của vở kịch — một trong những lớp kịch được đánh giá hài hước và thể hiện tính cách nhân vật rõ nét nhất. Vở kịch được biểu diễn lần đầu ngày 14/10/1670 trước mặt vua Louis XIV và được đón nhận rất thành công. Đây cũng là một trong những vở kịch đã giúp Mô-li-e lấy lại sự ủng hộ của Hoàng gia sau một giai đoạn khó khăn khi nhiều vở của ông bị Giáo hội phản đối.

Phương thức biểu đạt Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Phương thức chính: tự sự kết hợp biểu cảmmiêu tả (đặc trưng của thể loại kịch). Kịch bản trình bày câu chuyện qua lời thoại trực tiếp của các nhân vật và chỉ dẫn sân khấu (stage directions). Trong đoạn trích, tính cách nhân vật không được tả qua lời người kể mà được bộc lộ hoàn toàn qua chính lời nói và hành động của họ — đây là đặc trưng lớn nhất của thể loại kịch so với các thể loại tự sự hay trữ tình khác.

Tóm tắt Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Đoạn trích diễn ra trong hai cảnh chính. Cảnh 1 — Ông Giuốc-đanh và phó may: Phó may mang bộ lễ phục đến cho ông Giuốc-đanh. Ông phàn nàn: bộ lễ phục bị may ngược hoa (hoa quay xuống dưới thay vì lên trên). Phó may bịa đặt rằng người quý tộc mặc như vậy — ông Giuốc-đanh ngay lập tức tin theo. Rồi ông phát hiện phó may dùng vải của mình để may thêm vật khác (ăn bớt vải) nhưng lại bị xoa dịu bằng mấy câu tâng bốc “ông lớn” và lại quên mất. Cảnh 2 — Ông Giuốc-đanh và bốn thợ phụ: Bốn thợ phụ ra giúp ông mặc thử lễ phục. Họ lần lượt nịnh hót ông bằng các danh xưng leo thang: “ông lớn”“cụ lớn”“đức ông” — mỗi lần được nâng danh xưng ông lại thưởng tiền cho họ, đến mức gần hết túi tiền vẫn không biết mình đang bị lợi dụng. Đây là đỉnh điểm hài hước của đoạn trích — nghệ thuật tăng cấp tạo tiếng cười ngày càng lớn.

Bố cục tác phẩm Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Đoạn trích được chia thành 2 phần:

Phần Vị trí Nội dung
Phần 1 Từ đầu đến “…theo cách thức mặc cho các nhà quý phái” Cảnh ông Giuốc-đanh và phó may: nhận bộ lễ phục — phát hiện hoa may ngược nhưng bị phó may bịp bằng lý do “người quý tộc mặc thế”; phát hiện phó may ăn bớt vải nhưng bị xoa dịu bằng mấy câu nịnh “ông lớn”; tính cách ngớ ngẩn, háo danh của ông Giuốc-đanh lần đầu bộc lộ
Phần 2 Phần còn lại Cảnh ông Giuốc-đanh và bốn thợ phụ: mặc thử lễ phục — bốn thợ phụ luân phiên tâng bốc với danh xưng tăng dần (ông lớn → cụ lớn → đức ông); mỗi lần được nịnh ông lại thưởng tiền; tiếng cười đỉnh điểm khi ông nhận ra sắp cạn túi vẫn muốn được gọi thêm; nghệ thuật tăng cấp đạt đến cao trào

Giá trị nội dung và nghệ thuật Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục là mẫu mực về nghệ thuật hài kịch cổ điển Pháp, mang những giá trị phê phán xã hội sâu sắc và tính hài hước đặc sắc.

Giá trị nội dung Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Đoạn trích khắc họa tính cách điển hình của kẻ trưởng giả học đòi làm sang qua nhân vật ông Giuốc-đanh: dốt nát, ngờ nghệch, hám danh đến mức mê muội. Ông Giuốc-đanh xuất thân từ tầng lớp thương nhân giàu có — có tiền nhưng thiếu học vấn và xuất thân quý tộc — và chính cái mặc cảm tự ti về xuất thân ấy đã biến ông thành con mồi hoàn hảo cho những kẻ bịp bợm. Điều bi hài là: ông sẵn sàng tin mọi thứ, chấp nhận mọi sự phi lý, thậm chí bị lợi dụng trắng trợn — chỉ cần được người ta gọi là “quý tộc” hoặc nịnh một câu “ông lớn”.

Qua nhân vật ông Giuốc-đanh, Mô-li-e phê phán gay gắt thói háo danh, học đòi vô lối của tầng lớp tư sản mới giàu thế kỷ XVII — những kẻ có tiền nhưng thiếu học thức, muốn bắt chước giới quý tộc mà không hiểu rằng quý tộc thực sự không phải là cái lớp vải hoa hay những tiếng tâng bốc rỗng tuếch. Đồng thời, đoạn trích cũng phản ánh bản chất lừa đảo, trục lợi của những kẻ lợi dụng sự ngu dốt và háo danh của người khác (phó may ăn bớt vải, thợ phụ nịnh để kiếm tiền thưởng).

Ở tầng sâu hơn, Mô-li-e đặt ra câu hỏi về giá trị xã hội: trong một xã hội mà tước hiệu và xuất thân được coi trọng hơn tài năng và phẩm giá thực sự, những kẻ háo danh như ông Giuốc-đanh là sản phẩm tất yếu — và xã hội ấy cũng là môi trường lý tưởng cho những kẻ lọc lõi, cơ hội lợi dụng.

Giá trị nghệ thuật Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

Nghệ thuật tăng cấp là đặc sắc nghệ thuật nổi bật nhất và được Mô-li-e vận dụng xuất sắc trong đoạn trích này. Ở cảnh 2, các danh xưng leo thang từ “ông lớn”“cụ lớn”“đức ông” — mỗi bước nâng là một lần ông Giuốc-đanh lại thưởng thêm tiền, và tiếng cười cũng leo thang theo. Nghệ thuật tăng cấp không chỉ tạo ra nhịp điệu hài hước mà còn là bình luận sắc bén: sự ngu dốt và háo danh không có điểm dừng — nếu không tự nhận ra, người ta có thể bị lợi dụng mãi mãi.

Lời thoại sinh động, chân thực và phù hợp: ngôn ngữ của từng nhân vật phản ánh rõ tính cách và tầng lớp của họ. Ông Giuốc-đanh nói năng thiếu logic, dễ bị dẫn dắt, dễ tin và dễ quên (vừa phàn nàn về hoa may ngược, nghe giải thích liền chấp nhận ngay; vừa phát hiện bị ăn bớt vải, nghe câu “ông lớn” liền quên hết). Phó may xảo quyệt, biết đánh vào tâm lý. Bốn thợ phụ nhịp nhàng phối hợp như một màn xiếc được dàn dựng kỹ. Sự đa dạng trong lời thoại tạo nên bức tranh nhân vật sống động.

Xây dựng tình huống hài kịch tài tình: hai tình huống (nhận lễ phục và mặc lễ phục) được Mô-li-e thiết kế như hai lớp bẫy — mỗi lần ông Giuốc-đanh tưởng mình đang “học đòi làm sang” thì thực ra đang trở thành trò hề cho người xem. Sự tương phản giữa cái ông nghĩ về mình (sang trọng, quý tộc) và cái người xem thấy (lố lăng, bị lừa) chính là cơ chế cốt lõi của tiếng cười hài kịch — theo định nghĩa của nhà triết học Pháp Henri Bergson: “Cái hài nảy sinh từ việc áp đặt cái cứng nhắc, máy móc lên cái linh hoạt, sống động.”

Những nhận định hay về Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục và Mô-li-e

Dưới đây là những nhận định tiêu biểu về đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục và tài năng kịch của Mô-li-e:

“C’est une étrange entreprise que celle de faire rire les honnêtes gens.” (Làm cho người đứng đắn bật cười — đó là một doanh nghiệp kỳ lạ.) — Mô-li-e (trong vở Phê bình trường học dành cho vợ, màn VI — câu nói thể hiện ý thức về thách thức và giá trị của hài kịch)

“Mô-li-e là nhà thơ, nhà viết kịch, người sáng tạo ra thể loại kịch cổ điển. Ông đã nâng thể loại hài kịch, vốn bị coi là thể loại thứ yếu, lên địa vị ngang bằng với bi kịch trong văn học cổ điển Pháp.”Nhận định trong tài liệu Ngữ văn lớp 8

“Văn bản khắc họa tài tình tính cách lố lăng của một tên trưởng giả muốn học làm sang, tạo nên tiếng cười sảng khoái cho khán giả — đồng thời phê phán thói dởm đời, háo danh của bọn trưởng giả lỗi thời đã dốt nát còn không tự biết mình.”Tài liệu phân tích Ngữ văn lớp 8

“Nghệ thuật tăng cấp khiến cho lớp kịch càng ngày càng hấp dẫn — từ câu ‘ông lớn’ lên ‘cụ lớn’ rồi ‘đức ông’, tiếng cười cũng leo thang theo đúng nhịp, không bao giờ lặp lại mà mỗi lần lại mới hơn, đắt hơn.”Phân tích nghệ thuật đoạn trích Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

“Molière mourait sur scène, telle qu’était sa vie entière — en faisant rire.” (Mô-li-e chết trên sân khấu, đúng như cả cuộc đời ông — trong tiếng cười.) — Nhận định của hậu thế về cái chết đột ngột của Mô-li-e


Mô-li-e (1622–1673) — nhà viết hài kịch vĩ đại nhất của Pháp, cha đẻ của hài kịch cổ điển châu Âu — đã sáng tạo trong Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục (lớp kịch hồi II, vở Trưởng giả học làm sang, 1670) một tượng đài hài kịch về kẻ háo danh, dốt nát nhưng đòi học đòi làm sang: ông Giuốc-đanh bị lợi dụng ngay trước mắt khán giả mà không hay biết, tạo nên tiếng cười vừa sảng khoái vừa sâu cay. Đây là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 8 (Chân trời sáng tạo), giúp học sinh hiểu sâu đặc trưng thể loại hài kịch, nghệ thuật tăng cấp và xây dựng nhân vật điển hình của Mô-li-e để đạt điểm cao trong bài kiểm tra và kỳ thi.