Tác giả tác phẩm Con là… của Y Phương — nhà thơ dân tộc Tày
Mục lục
Tác giả tác phẩm Con là… là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn 6 (bộ Chân trời sáng tạo, Bài 7, Văn bản 4). Y Phương (24/12/1948 – 9/2/2022), tên khai sinh Hứa Vĩnh Sước — nhà thơ dân tộc Tày xuất sắc của văn học Việt Nam, người được Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều gọi là “một tài năng đặc biệt và một nhân cách lớn”, chủ nhân Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật 2007 và Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam 1987 — đã viết bài thơ Con là…, in trong Ngữ văn 6, Tập 2, bộ Chân trời sáng tạo, tr. 35. Bài thơ ngắn gọn mà sâu sắc — qua ba hình ảnh so sánh độc đáo và đối lập (“to bằng trời” — “nhỏ bằng hạt vừng” — “mảnh hơn sợi tóc”), người cha nói lên ý nghĩa lớn lao của đứa con trong cuộc đời mình: con là nỗi buồn, niềm vui và sợi dây hạnh phúc kết nối cha với mẹ. Bài viết tổng hợp đầy đủ tiểu sử tác giả, hoàn cảnh sáng tác, giá trị nội dung — nghệ thuật và những nhận định hay nhất về bài thơ Con là…
Tác giả Y Phương — tiểu sử và phong cách sáng tác
Dưới đây là những thông tin quan trọng về cuộc đời và sự nghiệp của Y Phương — nhà thơ dân tộc Tày có bản sắc riêng nhất của văn học Việt Nam đương đại.
| Tên đầy đủ | Hứa Vĩnh Sước (tên khai sinh); bút danh: Y Phương; còn được gọi là “người trai làng Hiếu Lễ” theo quê hương xã Lăng Hiếu, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng |
| Năm sinh – mất | 24/12/1948 – 9/2/2022 (qua đời lúc 20h50 tại nhà riêng ở Hà Nội vì đột quỵ, thọ 74 tuổi; an táng tại quê nhà làng Hiếu Lễ, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) |
| Dân tộc và quê quán | Dân tộc Tày — dân tộc thiểu số đông nhất Việt Nam, có nền văn hóa, âm nhạc (hát then, đàn tính) và ngôn ngữ (tiếng Tày, chữ Nôm Tày) riêng biệt phong phú; sinh tại huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng — vùng núi biên giới phía Bắc |
| Con đường đến với thơ | Nhập ngũ năm 1968, phục vụ trong quân đội đến 1981; học Trường Điện ảnh Việt Nam (1976–1979); tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du Khóa II (1982–1986); bắt đầu sự nghiệp thơ ca từ năm 1973 với những bài đầu tiên in trên báo: Bếp nhà trời, Dáng một con sông. Từng thể nghiệm qua nhiều nghề nhưng cuối cùng: “Tất cả sự thể nghiệm ấy chỉ cho ông câu trả lời diễu cợt: nếu không trở thành nhà thơ thì ông sẽ chẳng thành gì hết!” |
| Sự nghiệp | 1986: về công tác Sở Văn hóa Thông tin Cao Bằng; 1991: Phó Giám đốc Sở Văn hóa Thông tin Cao Bằng; 1993–2008: Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Cao Bằng, Ủy viên BCH — Trưởng Ban Kiểm tra Hội Nhà văn Việt Nam Khóa VI; cuối đời sống cùng con ở Hà Nội nhưng tâm hồn luôn hướng về Cao Bằng. Trước khi mất, đang viết tác phẩm về chữ Nôm Tày — chữ viết cổ của người Tày |
| Giải thưởng | Giải A Cuộc thi thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội 1984 (bài Tên làng và Phòng tuyến Khâu Liêu); Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam 1987 (tập thơ Tiếng hát tháng Giêng); Giải A Hội đồng Văn học dân tộc HNV 1992 (tập Lời chúc); Giải B UBTQ Liên hiệp Hội VHNT và Giải B Bộ Quốc phòng 2001 (trường ca Chín tháng); Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật 2007 |
| Tác phẩm chính | Thơ: Nói với con (1980), Người núi Hoa (1982), Tiếng hát tháng Giêng (1986), Lửa hồng một góc (1987), Lời chúc (1991), Đàn then (1996), Thơ Y Phương (2002), Thất tàng lồm/Ngược gió (2006, tập thơ song ngữ Tày–Việt), Vũ khúc Tày (2015, song ngữ); Trường ca: Chín tháng, Đò trăng; Tản văn: Tháng Giêng — tháng Giêng một vòng dao quắm (2009), Kungfu người Co Xàu (2010) |
Y Phương là nhà thơ có bản sắc tương đối rõ, một giọng điệu đáng chú ý trong nền thơ Việt Nam nói chung và văn học dân tộc thiểu số nói riêng. Ông luôn băn khoăn, trăn trở về ý nghĩa và ý thức giữ gìn giá trị cộng đồng, luôn đi tìm cái mới, cái độc đáo. Tác phẩm của ông bao giờ cũng đau đáu tấm lòng hướng về quê hương, dân tộc Tày và đất nước. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều — Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam — viết về ông: “Ông sống ở Cao Bằng rồi theo con về Hà Nội. Tôi luôn cảm thấy những ngọn gió và câu hát tháng Giêng từ núi cao cố hương theo ông về chốn đô thành. Những ngọn gió và câu hát ấy đêm đêm lại trỗi dậy thổi qua ngôi nhà, làm ông nhiều lúc khóc như một cậu bé Tày ba tuổi và đưa ông về nơi chôn nhau cắn rốn.”

Phong cách thơ Y Phương đặc trưng bởi tâm hồn chân thật, mạnh mẽ và trong sáng — cách tư duy giàu hình ảnh của người dân tộc miền núi. Thơ ông mang đậm bản sắc văn hóa Tày: ngôn ngữ cụ thể, hình ảnh gần gũi thiên nhiên vùng cao, âm hưởng dân ca then. Bên cạnh bài thơ Nói với con nổi tiếng trong SGK lớp 9, bài thơ Con là… trong SGK lớp 6 là một minh chứng khác cho tài năng sáng tạo hình ảnh thơ giản dị mà sâu sắc của ông.
Tác phẩm Con là…
Để phân tích và học tốt bài thơ Con là…, cần nắm vững các thông tin về thể loại, hoàn cảnh sáng tác, phương thức biểu đạt, tóm tắt và bố cục bài thơ.
Thể loại bài thơ Con là…
Bài thơ Con là… thuộc thể loại thơ trữ tình, viết theo thể thơ tự do — không có quy định cố định về số tiếng, số dòng hay vần điệu. Thể thơ tự do cho phép Y Phương tự do biểu đạt cảm xúc của người cha theo nhịp điệu tâm tình, thủ thỉ — câu dài ngắn linh hoạt tùy theo cảm xúc. Điểm đặc trưng nhất về hình thức: toàn bộ bài thơ được xây dựng trên cấu trúc lặp “Con là…” — mỗi khổ mở đầu bằng cấu trúc này, tạo nên một định nghĩa liên tiếp về ý nghĩa của đứa con trong lòng cha.
Hoàn cảnh sáng tác Con là…
Bài thơ Con là… của Y Phương được in trong Ngữ văn 6, Tập 2, bộ Chân trời sáng tạo (NXB Giáo dục Việt Nam, Hà Nội, 2021, tr. 35), Bài 7 “Điểm tựa tinh thần”. Đây là bài thơ ngắn nhưng cô đọng và giàu ý nghĩa, thể hiện tình cha con sâu sắc theo cách riêng của người miền núi — không ôm ấp, nựng nịu như cách diễn đạt thành thị mà bộc lộ qua những so sánh cụ thể, hình ảnh gần gũi thiên nhiên vùng cao.
Để hiểu rõ hơn hoàn cảnh ra đời của bài thơ, cần đặt nó trong bối cảnh chung của sự nghiệp thơ Y Phương: ông là người cha, người chồng sâu nặng tình cảm gia đình — điều đó thể hiện rõ qua việc cả hai bài thơ lớn nhất của ông (Nói với con và Con là…) đều viết về tình cha con. Nói với con (1980) là lời người cha nhắn nhủ con về nguồn cội; Con là… là lời người cha tâm sự về điều đứa con có nghĩa với mình.
Phương thức biểu đạt Con là…
Bài thơ Con là… sử dụng phương thức biểu đạt chính là biểu cảm — bộc lộ tình yêu thương sâu nặng và lòng trân trọng của người cha đối với đứa con. Kết hợp với miêu tả qua hệ thống hình ảnh so sánh đặc sắc (nỗi buồn to bằng trời, niềm vui nhỏ bằng hạt vừng, con là sợi dây mảnh hơn sợi tóc). Giọng điệu của bài thơ như lời tâm tình thủ thỉ — nhẹ nhàng, chân thành, không hoa mỹ — đặc trưng của cách thổ lộ cảm xúc của người dân tộc miền núi: mộc mạc ngoài lời nhưng sâu nặng trong lòng.
Tóm tắt bài thơ Con là…
Bài thơ là lời người cha tâm sự về ý nghĩa của đứa con trong cuộc đời mình qua ba chiều cảm xúc. Thứ nhất, con là nỗi buồn của cha — nhưng nỗi buồn đó dù to bằng trời cũng được con lấp đầy, an ủi. Thứ hai, con là niềm vui của cha — niềm vui nhỏ bằng hạt vừng nhưng không bao giờ hết, là niềm vui bất tận. Thứ ba, con là sợi dây hạnh phúc — mảnh hơn sợi tóc nhưng buộc chặt trái tim cha và mẹ lại với nhau, tạo nên gia đình đầm ấm hoàn chỉnh. Ba hình ảnh so sánh tưởng như mâu thuẫn nhưng thống nhất trong một ý nghĩa: con là trung tâm của thế giới tinh thần người cha.
Bố cục bài thơ Con là…
Bài thơ Con là… chia thành ba phần theo ba chiều cảm xúc của người cha:
| Phần | Nội dung trọng tâm | Hình ảnh đặc trưng |
|---|---|---|
| Khổ 1 | Con là nỗi buồn của cha: dù buồn to bằng trời nhưng có con thì lấp đầy, an ủi — con xoa dịu nỗi đau của cha | “Nỗi buồn to bằng trời” → được lấp đầy |
| Khổ 2 | Con là niềm vui của cha: niềm vui nhỏ bằng hạt vừng nhưng không bao giờ hết — niềm vui bất tận, vô giới hạn | “Niềm vui nhỏ bằng hạt vừng” → không bao giờ hết |
| Khổ 3 | Con là sợi dây hạnh phúc: mảnh hơn sợi tóc nhưng buộc chặt cha và mẹ — con kết nối gia đình thành trọn vẹn | “Sợi dây mảnh hơn sợi tóc” → buộc chặt hai trái tim |
Giá trị nội dung và nghệ thuật Con là…
Bài thơ Con là… của Y Phương là một trong những bài thơ ngắn nhất mà sâu sắc nhất về tình phụ tử trong văn học Việt Nam đương đại.
Giá trị nội dung Con là…
Giá trị nội dung trung tâm là ca ngợi tình yêu thương sâu nặng của người cha đối với con. Điều đặc biệt trong cách Y Phương diễn đạt tình phụ tử: ông không nói “cha yêu con nhiều lắm” hay “con là tất cả của cha” theo lối trực tiếp — mà định nghĩa con qua ba chiều cảm xúc cụ thể (nỗi buồn, niềm vui, hạnh phúc). Đây là cách biểu đạt đặc trưng của người miền núi và của Y Phương: tình cảm không được nói thẳng mà được “đo đạc” bằng hình ảnh cụ thể.
Giá trị sâu xa hơn: bài thơ khẳng định đứa con là trung tâm của đời sống tinh thần gia đình. Con không chỉ là niềm vui (điều dễ hiểu) mà còn là nỗi buồn — nghĩa là cha sẵn sàng đón nhận cả đau khổ vì con, và trong đau khổ đó có sự gắn bó thiêng liêng. Và đặc biệt, con là “sợi dây kết nối” — không có con thì cha và mẹ chỉ là hai người, có con mới thành gia đình trọn vẹn. Đây là quan niệm gia đình sâu sắc và đẹp đẽ.
Bài thơ gửi đến người đọc thông điệp ngầm: mỗi đứa con hãy ý thức được ý nghĩa lớn lao của mình trong cuộc đời cha mẹ — không phải để tự cao mà để trân trọng gia đình và sống xứng đáng với tình yêu thương đó.
Giá trị nghệ thuật Con là…
Thành công nghệ thuật nổi bật nhất là hệ thống so sánh độc đáo và đối lập hoàn hảo. Ba hình ảnh so sánh trong ba khổ tạo thành một chuỗi đối lập thú vị: nỗi buồn “to bằng trời” — niềm vui “nhỏ bằng hạt vừng” — sợi dây “mảnh hơn sợi tóc”. Từ to lớn đến nhỏ bé đến mảnh mai — nhưng nghịch lý là: thứ to lớn (nỗi buồn) được lấp đầy, thứ nhỏ bé (niềm vui) không bao giờ hết, thứ mảnh mai (sợi dây) lại buộc chặt nhất. Đây là cách thơ Y Phương nói về tình phụ tử: những thứ bề ngoài nhỏ bé lại mang giá trị lớn lao nhất.
Cấu trúc điệp “Con là…” ở đầu mỗi khổ thơ không chỉ tạo nhịp điệu đều đặn mà còn tạo hiệu ứng “định nghĩa” liên tiếp — mỗi lần lặp lại là một chiều mới của tình cảm được khám phá. Người đọc theo dõi bài thơ như đang theo dõi người cha đang dần dần tìm ra ngôn ngữ để diễn tả điều không thể diễn tả bằng lời thông thường.
Ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng giàu ý nghĩa: “hạt vừng”, “sợi tóc”, “trời” đều là những hình ảnh quen thuộc trong đời sống người miền núi — không có gì lạ lẫm, bác học. Đây là phong cách đặc trưng của Y Phương: dùng những gì giản dị nhất để nói những điều sâu sắc nhất.
Những nhận định hay về Con là… của Y Phương
Dưới đây là những nhận định tiêu biểu về bài thơ Con là… và tác giả Y Phương — hữu ích khi học sinh viết bài phân tích hoặc đoạn văn cảm nhận.
“Bài thơ Con là… của Y Phương thể hiện tình cảm người cha dành cho con và ý nghĩa của người con trong cuộc sống của cha.” — SGK Ngữ văn 6, Chân trời sáng tạo
“Y Phương là nhà thơ có bản sắc tương đối rõ, một giọng điệu đáng chú ý trong nền thơ Việt Nam nói chung, nền văn học dân tộc thiểu số Việt Nam nói riêng. Ông là một cây bút luôn băn khoăn, trăn trở về ý nghĩa, ý thức giữ gìn giá trị cộng đồng, ông có phong cách riêng bởi khi sáng tác ông luôn đi tìm cái mới, cái độc đáo.” — Nhận định giới văn chương về Y Phương
“Nhà thơ Y Phương là một tài năng đặc biệt và một nhân cách lớn. Ông sống ở Cao Bằng rồi theo con về Hà Nội. Và tôi luôn cảm thấy những ngọn gió và câu hát tháng Giêng từ núi cao cố hương theo ông về chốn đô thành. Những ngọn gió và câu hát ấy đêm đêm lại trỗi dậy thổi qua ngôi nhà, làm ông nhiều lúc khóc như một cậu bé Tày ba tuổi và đưa ông về nơi chôn nhau cắn rốn.” — Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều — Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam
“Thơ Y Phương thể hiện tâm hồn chân thật, mạnh mẽ và trong sáng, cách tư duy giàu hình ảnh của người dân tộc miền núi, mang đậm bản sắc vùng cao.” — Nhận định phong cách thơ Y Phương
“Bài thơ là lời tự sự xúc động của người cha về những giá trị lớn lao mà người con mang lại cho cuộc đời mình. Qua những hình ảnh đầy chất thơ, Y Phương đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình cảm gia đình, đặc biệt là sự gắn bó sâu sắc giữa cha, mẹ và con cái.” — Nhận định phân tích bài thơ Con là…
“Con là… không chỉ là bài thơ nói về con, mà còn là một lời tự sự xúc động của người cha về những giá trị lớn lao mà người con mang lại cho cuộc đời mình.” — Nhận định về ý nghĩa bài thơ
“Cuộc đời nhà thơ Y Phương tuy không cay đắng nhưng cũng mang nhiều nỗi buồn và chính những nỗi buồn ấy đã dày vò ông trong cuộc đời và cả tuổi thơ — để rồi từ đó làm nên những vần thơ mộc mạc mà sâu nặng.” — Nhận định về cuộc đời và thơ Y Phương
Y Phương (1948–2022, dân tộc Tày, Trùng Khánh, Cao Bằng) — nhà thơ tên thật Hứa Vĩnh Sước, “người trai làng Hiếu Lễ”, chủ nhân Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam 1987 và Giải thưởng Nhà nước 2007, người được Nguyễn Quang Thiều gọi là “một tài năng đặc biệt và một nhân cách lớn”, người đến trước khi mất vẫn đang viết về chữ Nôm Tày — đã viết bài thơ Con là… (Ngữ văn 6, Tập 2, CTST, tr.35) bằng ngôn ngữ mộc mạc và hình ảnh so sánh độc đáo (nỗi buồn to bằng trời — niềm vui nhỏ bằng hạt vừng — sợi dây mảnh hơn sợi tóc) để nói lên ý nghĩa lớn lao của đứa con trong đời cha: con là nỗi buồn, niềm vui và sợi dây hạnh phúc kết nối cha với mẹ. Đây là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn 6 bộ Chân trời sáng tạo.
Có thể bạn quan tâm
