Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền — lịch sử chuẩn

Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền — lịch sử chuẩn

Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền nằm ở sự kết hợp tài tình giữa trận địa cọc ngầm, quy luật thủy triều và chiến thuật nghi binh — tất cả tạo nên một trận thủy chiến quyết định vào năm 938 trên sông Bạch Đằng. Chiến thắng này không chỉ đánh tan quân Nam Hán mà còn chấm dứt hơn 1.000 năm Bắc thuộc của dân tộc Việt Nam.

Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền

Ngô Quyền (897–944) là người đầu tiên trong lịch sử quân sự Việt Nam sáng tạo ra chiến thuật trận địa cọc ngầm kết hợp thủy triều để tiêu diệt thủy quân địch. Thay vì đối đầu trực tiếp với hạm đội mạnh hơn của Nam Hán, ông chủ động lợi dụng địa hình sông Bạch Đằng, cho đóng ngầm hàng nghìn cọc gỗ lớn vát nhọn đầu bịt sắt dưới lòng sông. Khi nước triều dâng cao, bãi cọc chìm hoàn toàn; quân ta dùng thuyền nhỏ nhử địch vào bẫy. Khi triều rút, cọc nhô lên, thuyền địch lớn cồng kềnh mắc cạn, vỡ và chìm hàng loạt. Toàn bộ cuộc chiến kết thúc chỉ trong một buổi, hoàng tử Nam Hán là Lưu Hoằng Tháo tử trận ngay trên sông.

Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền
Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền

Bối cảnh và tình thế trước trận Bạch Đằng năm 938

Năm 937, Kiều Công Tiễn sát hại Dương Đình Nghệ để cướp ngôi Tiết độ sứ, rồi cầu cứu vua Nam Hán là Lưu Cung. Lưu Cung nhân cơ hội đó phong con trai thứ chín là Lưu Hoằng Tháo làm “Bình Hải tướng quân”, thống lĩnh hàng vạn thủy binh tiến vào nước ta theo cửa sông Bạch Đằng. Ngô Quyền — con rể của Dương Đình Nghệ, người xuất thân từ làng Cam Lâm (nay thuộc xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội) — lập tức tiến quân ra Bắc, giết Kiều Công Tiễn, rồi chủ động bày thế trận đón địch.

Khi đó, quân Nam Hán mạnh cả về số lượng lẫn trang thiết bị: thủy binh thiện chiến, chiến thuyền lớn và đông, được trang bị cung nỏ lợi hại. Ngô Quyền chỉ có “đội quân mới họp của nước Việt” (theo ghi chép trong Đại Việt Sử ký Toàn thư), vũ khí thô sơ, thuyền chiến còn hạn chế. Chính điều đó buộc ông phải tìm một lối đánh không dựa vào sức mạnh tương đương mà dựa vào trí tuệ và sự am tường địa lý tự nhiên.

Trận địa cọc ngầm — sáng tạo quân sự vô tiền khoáng hậu

Trận địa cọc Bạch Đằng là nét độc đáo nổi bật nhất trong nghệ thuật đánh giặc của Ngô Quyền. Theo Đại tá, ThS. Phạm Đức Trường (Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam), Ngô Quyền đã nghiên cứu kỹ địa hình và chế độ thủy triều của sông Bạch Đằng trước khi quyết định chọn đây làm nơi quyết chiến.

Quá trình xây dựng trận địa được triển khai theo các bước sau:

  • Chọn vị trí hiểm yếu: Các bãi cọc được đóng tại vùng hạ lưu và cửa sông Bạch Đằng — nơi địa hình hẹp, nước chảy xiết, biên độ thủy triều lên xuống lớn.
  • Gia công cọc bí mật: Huy động quân và dân cùng đẵn hàng nghìn cây gỗ lớn, đẽo nhọn đầu và bịt sắt. Toàn bộ công việc được thực hiện bí mật để địch không hay biết.
  • Đóng ngầm đúng thời điểm: Cọc được cắm xuống lòng sông sao cho khi triều cao, cọc nằm hoàn toàn dưới mặt nước; khi triều rút, đầu cọc nhô lên như một rào chắn nguy hiểm.
  • Bố trí mai phục hai bên bờ: Bộ binh được chia thành nhiều cánh, mai phục trong các vùng cây cối rậm rạp ở tả ngạn và hữu ngạn để phối hợp tấn công khi thời cơ đến.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử quân sự nước ta, một trận địa cọc ngầm được sử dụng để tiêu diệt hạm đội của đối phương — và nó đã thành công hoàn toàn. GS.TSKH Vũ Minh Giang (Phó Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam) nhận định đây là “một sáng tạo vượt bậc” trong lịch sử thủy chiến Việt Nam.

Nghệ thuật lợi dụng thủy triều — yếu tố then chốt quyết định thắng lợi

Việc cắm cọc không phải điều khó, nhưng tính toán chính xác thời điểm thủy triều mới là yếu tố quyết định sự thành bại của toàn bộ kế hoạch. Ngô Quyền phải nắm vững hai điều kiện đồng thời:

Thứ nhất, thuyền địch phải vượt qua bãi cọc khi triều đang lên — lúc cọc còn ngập dưới nước, không bị phát hiện. Thứ hai, khi thuyền địch đã ở phía trong bãi cọc và bắt đầu quay đầu tháo chạy, triều rút vừa đủ để cọc nhô lên cắm vào thân thuyền. Chỉ cần sai lệch dăm ba giờ, toàn bộ kế hoạch sụp đổ.

“Mưu sự thành công có thể quyết định toàn bộ cuộc chiến chỉ trong một buổi — Ngô Quyền đã thành công bởi mưu kế độc đáo và tính toán, vận dụng chính xác quy luật của tự nhiên.” — Wikipedia tiếng Việt, tổng hợp từ Đại Việt Sử ký Toàn thư

Theo sử sách, Ngô Quyền đã nghiên cứu kỹ “quy luật con nước” trên sông Bạch Đằng — con sông dài khoảng hơn 20 km tính từ thượng lưu nối với sông Đá Bạc đến cửa biển Nam Triệu, nơi biên độ triều khá lớn và ổn định. Đây cũng là trận đánh sớm nhất trong lịch sử quân sự Việt Nam biết lợi dụng thủy triều, mở đầu một truyền thống được Lê Hoàn (năm 981) và Trần Hưng Đạo (năm 1288) kế thừa thành công trên chính dòng sông này.

Chiến thuật nghi binh và sức mạnh tổng hợp bộ — thủy phối hợp

Song song với trận địa cọc, Ngô Quyền còn triển khai một hệ thống lực lượng phối hợp chặt chẽ để đảm bảo địch không có cơ hội thoát:

  • Đội thuyền nhỏ nghi binh: Một toán thuyền nhẹ được phái ra khiêu chiến, giả vờ thua chạy để nhử đoàn binh thuyền lớn của Lưu Hoằng Tháo hăm hở đuổi theo vào bãi cọc. Theo phân tích của TS. Nguyễn Việt (Giám đốc Trung tâm Tiền sử Đông Nam Á), thuyền độc mộc nhỏ của quân ta có thể len lỏi qua bãi cọc dễ dàng, trong khi thuyền lớn của địch bị cản lại hoàn toàn.
  • Thủy binh phản kích: Khi triều bắt đầu rút, toàn bộ lực lượng thủy quân đổ ra đánh tạt sườn đội hình địch đang hỗn loạn.
  • Bộ binh hai bờ: Dương Tam Kha chỉ huy quân bên tả ngạn; Ngô Xương Ngập và Đỗ Cảnh Thạc chỉ huy bên hữu ngạn — đồng loạt xông ra tiêu diệt địch tháo chạy lên bờ.

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa ba lực lượng này tạo ra thế “ép” hoàn toàn — địch không còn đường thoát dù trên sông hay trên bờ.

So sánh nghệ thuật đánh giặc của Ngô Quyền với các trận Bạch Đằng sau đó

Sông Bạch Đằng gắn liền với ba trận thủy chiến nổi tiếng trong lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam. Dưới đây là bảng so sánh khái quát giữa ba trận đánh để thấy sự kế thừa và phát triển:

Trận đánh Năm Người chỉ huy Đối thủ Chiến thuật cốt lõi Kết quả
Bạch Đằng lần 1 938 Ngô Quyền Quân Nam Hán Cọc ngầm + thủy triều + thuyền nhỏ nghi binh Lưu Hoằng Tháo tử trận; chấm dứt 1.000 năm Bắc thuộc
Bạch Đằng lần 2 981 Lê Hoàn (Lê Đại Hành) Quân Tống Kế thừa cọc ngầm + thủy triều Đánh tan quân Tống, bảo vệ nhà Tiền Lê
Bạch Đằng lần 3 1288 Trần Hưng Đạo Quân Nguyên Mông Cọc ngầm + nhân dân đóng góp + thủy triều Hơn 4 vạn quân Nguyên bị loại; bắt sống tướng Ô Mã Nhi

Bảng trên cho thấy: chiến thuật của Ngô Quyền không chỉ thắng một trận — mà còn trở thành khuôn mẫu chiến lược thủy chiến cho các thế hệ sau suốt hơn 350 năm.

Ý nghĩa lịch sử của chiến thắng Bạch Đằng năm 938

Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 là trận quyết chiến chiến lược lớn nhất trong lịch sử quân sự Việt Nam tính đến thế kỷ X. Sử gia Lê Văn Hưu trong Đại Việt Sử ký Toàn thư đánh giá: Ngô Quyền đã lấy “quân mới họp của đất Việt ta” mà phá được đại quân của Lưu Hoằng Tháo, mở nước xưng vương, khiến phương Bắc không dám sang nữa.

Trận thắng này có ba ý nghĩa cốt lõi. Về chính trị: hoàn toàn chấm dứt hơn 1.117 năm Bắc thuộc (179 TCN — 938), mở ra kỷ nguyên độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc. Về quân sự: xác lập mô hình tác chiến thủy chiến trên sông nước, được vận dụng thành công qua các thời Đinh, Lê, Lý, Trần. Về tinh thần: trở thành biểu tượng của trí tuệ và ý chí quật cường dân tộc — chiến thắng kẻ mạnh hơn không bằng sức, mà bằng mưu.

Câu hỏi thường gặp về nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền

Ngô Quyền đóng bao nhiêu cọc trên sông Bạch Đằng?

Sử sách ghi “hàng nghìn cọc gỗ” được đóng ngầm, nhưng không có con số chính xác. Các cọc đẽo nhọn và bịt sắt ở đầu.

Tại sao Ngô Quyền chọn sông Bạch Đằng làm nơi quyết chiến?

Sông Bạch Đằng có biên độ thủy triều lớn, địa hình hẹp và hiểm trở — lý tưởng để phát huy chiến thuật cọc ngầm và phục kích.

Chiến thuật của Ngô Quyền có được áp dụng lại không?

Có. Trần Hưng Đạo áp dụng lại đúng chiến thuật này năm 1288, đánh tan hơn 4 vạn quân Nguyên Mông trên cùng dòng sông.

Trận Bạch Đằng 938 có ý nghĩa gì với lịch sử Việt Nam?

Đây là trận chung kết chấm dứt 1.117 năm Bắc thuộc, mở ra thời kỳ độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc Việt Nam.

Lê Văn Hưu đánh giá Ngô Quyền như thế nào?

Lê Văn Hưu ghi trong Đại Việt Sử ký Toàn thư rằng Ngô Quyền là người “mưu tài đánh giỏi” — mưu lược và tài năng chiến đấu đều xuất sắc.

Nét độc đáo trong cách đánh giặc của Ngô Quyền không chỉ là một chiến thuật quân sự cụ thể — mà còn là minh chứng của tư duy “lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh” bằng trí tuệ và sự am hiểu địa lý tự nhiên. Ông không chỉ giành một chiến thắng mà còn tạo ra một trường phái thủy chiến, định hình cách đánh giặc của người Việt trong nhiều thế kỷ tiếp theo. Theo đánh giá của Tạp chí Quốc phòng toàn dân, trận Bạch Đằng năm 938 vẫn còn nguyên giá trị bài học cho nghệ thuật quân sự trong thời đại ngày nay.

Fenwick Trần

Fenwick Trần

Fenwick Trần là tác giả VJOL - Tạp chí Khoa học Việt Nam Trực tuyến. Ông cống hiến cho sứ mệnh lan tỏa tri thức đến cộng đồng học thuật.
https://fly88h.com/
vào m88