Tác giả tác phẩm Tiếng gà trưa (Xuân Quỳnh) đầy đủ nhất
Mục lục
Tác giả tác phẩm Tiếng gà trưa là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 7 bộ Cánh diều. Bài thơ do nữ nhà thơ Xuân Quỳnh (tên đầy đủ Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, 1942–1988, làng La Khê, Hà Đông, Hà Tây) sáng tác trong thời kỳ đầu kháng chiến chống Mỹ, in lần đầu trong tập Hoa dọc chiến hào (1968). Qua tiếng gà nhảy ổ vang lên giữa đường hành quân, người lính trẻ bỗng nhớ về tuổi thơ và người bà tần tảo — từ đó cảm xúc yêu gia đình, yêu xóm làng nối liền với tình yêu Tổ quốc sâu sắc. Bài viết tổng hợp đầy đủ thông tin về tác giả Xuân Quỳnh, thể loại, hoàn cảnh sáng tác, bố cục, tóm tắt, giá trị nội dung, nghệ thuật và những nhận định hay nhất về tác phẩm.
Tác giả Xuân Quỳnh — tiểu sử và phong cách sáng tác
Dưới đây là những thông tin quan trọng nhất về cuộc đời và sự nghiệp của nữ nhà thơ Xuân Quỳnh — một trong những giọng thơ nữ xuất sắc và đặc biệt nhất của văn học Việt Nam hiện đại.
| Tên đầy đủ | Nguyễn Thị Xuân Quỳnh (bút danh: Xuân Quỳnh) |
| Năm sinh – mất | 1942 – 29 tháng 8 năm 1988 (hưởng dương 46 tuổi) |
| Quê quán | Làng La Khê (An Khê), ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội) |
| Gia đình / xuất thân | Xuất thân trong gia đình công chức; mẹ mất sớm, bố thường xuyên công tác xa; được bà nội nuôi dạy từ nhỏ đến khi trưởng thành — đây là nguồn gốc của tình bà cháu sâu nặng trong thơ Xuân Quỳnh, đặc biệt trong bài thơ Tiếng gà trưa |
| Sự nghiệp | Tháng 2/1955 được tuyển vào Đoàn Văn công nhân dân Trung ương, đào tạo thành diễn viên múa; biểu diễn ở nước ngoài, dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới năm 1959 tại Vienna (Áo); 1962–1964 học Trường bồi dưỡng viết văn trẻ khóa I (Hội Nhà văn Việt Nam); làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt Nam; hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ 1967, Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn khóa III; 1978 đến lúc mất làm biên tập viên NXB Tác phẩm mới; 1973 kết hôn với nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ |
| Ra đi | Mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, Hải Dương — cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ (13 tuổi) |
| Giải thưởng | Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (truy tặng); Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật năm 2017 (truy tặng) |
| Tác phẩm chính | Tơ tằm — Chồi biếc (thơ in chung, 1963); Hoa dọc chiến hào (thơ, 1968); Gió Lào cát trắng (thơ, 1974); Lời ru trên mặt đất (thơ, 1978); Tự hát (thơ, 1984); Hoa cỏ may (thơ, in sau khi mất, 1989). Các bài thơ nổi tiếng: Sóng, Thuyền và biển, Thơ tình cuối mùa thu, Tiếng gà trưa |
Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ có đời thơ gắn bó mật thiết với đời người — thơ bà là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên vừa chân thành, đằm thắm và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc đời thường. Điều đặc biệt là cuộc đời riêng của bà — mồ côi mẹ từ sớm, lớn lên trong vòng tay bà nội — đã trực tiếp nuôi dưỡng những vần thơ về tình bà cháu, về ký ức tuổi thơ bình dị và ấm áp.
Phong cách thơ Xuân Quỳnh nổi bật bởi sự giản dị, chân thành và giàu cảm xúc. Bà không dùng ngôn ngữ cầu kỳ, hoa mỹ — thơ bà nói thẳng từ trái tim, về những điều rất đỗi bình thường: tiếng gà trưa, ổ trứng hồng, chiếc áo mới ngày Tết, người bà khum tay soi trứng. Chính vì viết từ những điều bình dị nhất mà thơ Xuân Quỳnh chạm đến trái tim người đọc mọi thế hệ — không cần giải thích, chỉ cần đọc lên là đã thấy xúc động.

Sự ra đi đột ngột của Xuân Quỳnh năm 1988 — cùng chồng Lưu Quang Vũ và người con trai nhỏ — là mất mát lớn của văn học Việt Nam. Nhưng những gì bà để lại tiếp tục sống, tiếp tục được yêu — đặc biệt là Tiếng gà trưa, Sóng, Thuyền và biển — những bài thơ đã trở thành một phần ký ức chung của nhiều thế hệ người Việt.
Tác phẩm Tiếng gà trưa
Để nắm vững kiến thức về bài thơ Tiếng gà trưa, cần hiểu rõ thể loại, xuất xứ, hoàn cảnh ra đời và cấu trúc tác phẩm.
Thể loại Tiếng gà trưa
Bài thơ thuộc thể loại thơ năm chữ (ngũ ngôn) — mỗi dòng thơ gồm năm tiếng. Tuy nhiên, Xuân Quỳnh sử dụng thể thơ năm chữ một cách sáng tạo và linh hoạt: số câu thơ mỗi khổ thay đổi tự do (khổ mở đầu 7 câu, các khổ khác từ 4 đến 6 câu); vần gieo linh hoạt, giữ hài hòa trong mạch cảm xúc; đặc biệt, cụm từ “Tiếng gà trưa” được lặp lại ở đầu nhiều khổ thơ như một điểm nhấn cảm xúc và sợi chỉ đỏ kết nối toàn bài. Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, kết hợp tự sự (kể lại kỷ niệm).
Hoàn cảnh sáng tác Tiếng gà trưa
Bài thơ Tiếng gà trưa được Xuân Quỳnh sáng tác trong thời kỳ đầu cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ — giai đoạn cả dân tộc đang dồn sức cho cuộc chiến, thanh niên tình nguyện lên đường nhập ngũ. Bài thơ in lần đầu trong tập thơ Hoa dọc chiến hào (1968) — tập thơ được sáng tác trong không khí chiến tranh ác liệt nhưng vẫn ánh lên tình yêu cuộc sống và quê hương. Bối cảnh cụ thể trong bài thơ là trưa hè trên đường hành quân — người lính dừng chân nghỉ ở xóm làng, chợt nghe tiếng gà nhảy ổ. Âm thanh quen thuộc ấy bỗng dưng kéo về cả một thế giới ký ức tuổi thơ. Văn bản được tuyển chọn vào SGK Ngữ văn 7, bộ Cánh diều — thuộc chủ đề thơ về tình cảm gia đình và quê hương.
Phương thức biểu đạt Tiếng gà trưa
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm — bài thơ là dòng cảm xúc của người lính khi nghe tiếng gà, từ bồi hồi hiện tại đến hồi ức tuổi thơ rồi quay lại suy tư hiện tại. Kết hợp tự sự (kể lại kỷ niệm: nhìn trộm gà đẻ bị bà mắng; bà soi trứng chắt chiu; bà lo sương muối đàn gà chết; cháu mơ áo mới). Hai phương thức hòa quyện tạo nên bài thơ vừa cụ thể sinh động vừa đằm thắm, xúc động.
Tóm tắt Tiếng gà trưa
Bài thơ mở đầu trên đường hành quân: người lính dừng chân nghỉ ở xóm làng, giữa trưa hè oi bức chợt nghe tiếng gà nhảy ổ — âm thanh ấy làm xao động tâm hồn, nghe gọi về tuổi thơ. Từ tiếng gà, cả một thế giới ký ức ùa về: hình ảnh con gà mái mơ — mình hoa đốm trắng và con gà mái vàng — lông óng như màu nắng trong vườn nhà; kỷ niệm hồi nhỏ tò mò nhìn gà đẻ trứng bị bà mắng “Gà đẻ mà mày nhìn / Rồi sau này lang mặt” — lời mắng yêu thương khiến đứa cháu lo lắng thật thà. Hình ảnh người bà hiện lên rõ nét qua từng chi tiết: tay bà khum soi từng quả trứng, bà chắt chiu bán trứng dành tiền mua quần áo mới cho cháu, bà lo âu khi mùa đông sương muối có thể làm chết đàn gà — và cháu thì nằm mơ thấy bộ quần áo mới đi qua nghe sột soạt. Khổ cuối là tiếng lòng trưởng thành của người cháu — nay đã cầm súng ra trận — khẳng định mục đích chiến đấu: vì lòng yêu Tổ quốc, vì xóm làng thân thuộc, vì bà, vì tiếng gà cục tác — ổ trứng hồng tuổi thơ.
Bố cục tác phẩm Tiếng gà trưa
Bài thơ Tiếng gà trưa có thể chia thành 3 phần theo mạch cảm xúc từ hiện tại — hồi ức — trở lại hiện tại.
| Phần | Giới hạn | Nội dung chính |
|---|---|---|
| Phần 1 | Khổ 1 (từ đầu đến “Nghe gọi về tuổi thơ”) | Tiếng gà trưa vang lên trên đường hành quân — xúc cảm ban đầu của người lính: tiếng gà gọi về ký ức tuổi thơ, xua tan mệt mỏi |
| Phần 2 | Tiếp theo đến “Đi qua nghe sột soạt” | Tiếng gà gợi về những kỷ niệm tuổi thơ: hình ảnh đàn gà mái, lời bà mắng yêu, bà khum soi trứng, bà lo đàn gà, cháu mơ áo mới |
| Phần 3 | Còn lại | Suy tư và khẳng định mục đích chiến đấu: vì Tổ quốc, vì xóm làng, vì bà — tình cảm gia đình hòa nhập thành tình yêu đất nước |
Giá trị nội dung và nghệ thuật Tiếng gà trưa
Bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh là một trong những bài thơ được yêu thích nhất trong chương trình phổ thông — cảm xúc chân thật, hình ảnh gần gũi, tư tưởng sâu sắc mà không một chút cầu kỳ.
Giá trị nội dung Tiếng gà trưa
Hình ảnh người bà tần tảo, yêu thương vô bờ: Xuân Quỳnh không miêu tả bà theo kiểu hùng tráng hay cao cả — bà hiện ra qua những chi tiết rất nhỏ: đôi tay khum soi trứng, lời mắng yêu đứa cháu nhìn gà đẻ, ánh mắt lo âu khi sương muối về, niềm vui khi cháu được mặc quần áo mới. Tất cả những chi tiết ấy hợp lại thành chân dung người bà Việt Nam — tần tảo, chắt chiu, dành cả đời cho con cháu mà không đòi hỏi gì.
Ký ức tuổi thơ trong sáng, hồn nhiên: Kỷ niệm nhìn trộm gà đẻ, lo sợ “lang mặt” — rồi nằm mơ thấy áo mới “đi qua nghe sột soạt” — là những khoảnh khắc thơ ấu hồn nhiên, ngây thơ mà ai đọc cũng thấy mình trong đó. Xuân Quỳnh chạm đúng vào ký ức chung của cả một thế hệ — làng quê, đàn gà, tiếng bà, giấc mơ bé nhỏ — những điều bình thường nhất mà cũng thiêng liêng nhất.
Tình yêu Tổ quốc bắt nguồn từ những điều bình dị: Điều đặc sắc nhất về tư tưởng bài thơ là cách Xuân Quỳnh nối liền tình cảm gia đình với tình yêu đất nước. Người lính chiến đấu không chỉ vì những khái niệm trừu tượng mà vì những điều rất cụ thể: tiếng gà cục tác, ổ trứng hồng, người bà thân yêu — và qua đó mà yêu xóm làng, yêu Tổ quốc. Đây là triết lý nhân văn sâu sắc được diễn đạt bằng hình ảnh bình dị nhất.
Giá trị nghệ thuật Tiếng gà trưa
Cụm từ “Tiếng gà trưa” lặp lại — sợi chỉ đỏ của toàn bài: Ba tiếng “Tiếng gà trưa” được đặt ở đầu nhiều khổ thơ — không phải lặp vô nghĩa mà là thủ pháp điệp âm chủ đề. Mỗi lần “Tiếng gà trưa” vang lên là một lần mở ra một ký ức mới, một tầng cảm xúc mới. Đây là điểm nghệ thuật đặc sắc và sáng tạo nhất của bài thơ, ít đối thủ phân tích đúng và đủ.
Điệp từ “vì” — nhấn mạnh mục đích chiến đấu: Khổ cuối sử dụng điệp cấu trúc “vì lòng yêu Tổ quốc / vì xóm làng thân thuộc / vì bà / vì tiếng gà cục tác” — liệt kê từ lớn đến nhỏ, từ trừu tượng đến cụ thể. Thủ pháp này vừa nhấn mạnh, vừa tạo nhịp, vừa thể hiện rằng tình yêu Tổ quốc không tách rời tình yêu những điều bình dị nhất.
Thể thơ năm chữ linh hoạt, sáng tạo: Xuân Quỳnh không đóng cứng trong khuôn khổ ngũ ngôn truyền thống — số câu mỗi khổ thay đổi tự do theo cảm xúc. Khổ mở đầu 7 câu vì cảm xúc trào dâng; các khổ khác co giãn tùy nội dung. Đây là sự sáng tạo thể thơ hiếm thấy trong thơ thiếu nhi và thơ kháng chiến cùng thời.
Ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh chân thực — sức mạnh từ sự bình dị: Không có một từ hoa mỹ nào trong bài thơ — tất cả đều là ngôn ngữ đời thường: gà mái mơ, gà mái vàng, khum soi trứng, sương muối, áo cộc, quần chéo go. Chính sự mộc mạc ấy tạo nên sức chân thực và sức chạm của bài thơ — đọc lên là thấy ngay hình ảnh, nghe ngay âm thanh, cảm ngay mùi hương ký ức.
Những nhận định hay về Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh
Dưới đây là những nhận định tiêu biểu của các nhà nghiên cứu, phê bình và chính tác giả về bài thơ và phong cách sáng tác của Xuân Quỳnh.
“Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên, vừa chân thành, đằm thắm và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc đời thường.” — Nhận định của giới nghiên cứu về phong cách thơ Xuân Quỳnh
“Tiếng gà trưa đã gọi về những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ và tình bà cháu. Tình cảm gia đình đã làm sâu sắc thêm tình quê hương đất nước.” — SGK Ngữ văn 7, bộ Cánh diều
“Xuân Quỳnh là nhà thơ của hạnh phúc đời thường. Và khi viết về những điều bình dị nhất — tiếng gà, ổ trứng, người bà — bà đã chạm đến điều thiêng liêng nhất: tình yêu quê hương.” — Nhận định của các nhà phê bình văn học về Xuân Quỳnh
“Thơ Xuân Quỳnh thường viết về những tình cảm gần gũi, bình dị trong đời sống gia đình và cuộc sống thường ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm.” — Nhận định từ tài liệu dạy học Ngữ văn
“Bài thơ tiếng gà trưa là âm thanh, là tiếng gọi của quê hương, gia đình, xóm làng còn in đậm trong lòng người lính ra trận, bồi đắp tình yêu quê hương của người lính trẻ.” — Nhận định từ tài liệu giảng dạy
“Xuân Quỳnh giàu cảm xúc với những cung bậc khác nhau như chính tính cách luôn hết mình của bà. Bà là người phụ nữ đa cảm nhưng mạnh mẽ, yêu cuộc sống tha thiết đến từng chi tiết nhỏ.” — Nhà thơ Vũ Quần Phương nhận xét về Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh (1942–1988) — nữ thi sĩ tài hoa bạc mệnh của văn học Việt Nam — đã để lại trong Tiếng gà trưa tất cả tình yêu thương mà bà trân trọng suốt cuộc đời: tình bà cháu, ký ức tuổi thơ, hương vị làng quê, và tình yêu Tổ quốc xuất phát từ những điều bình dị nhất. Tiếng gà nhảy ổ giữa trưa hè năm ấy — nhỏ bé, quen thuộc — đã trở thành âm vang bất tử trong thơ Việt, nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu lớn bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Đây là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn 7 Cánh diều, giúp học sinh ôn tập hiệu quả và cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của tình bà cháu trong thơ ca.
Có thể bạn quan tâm
