Tác giả tác phẩm Quang Trung đại phá quân Thanh — Hoàng Lê nhất thống chí

Mục lục

Tác giả tác phẩm Quang Trung đại phá quân Thanh (Hoàng Lê nhất thống chí) là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 8 (bộ Chân trời sáng tạo) và lớp 9 (chương trình cũ). Đoạn trích Quang Trung đại phá quân Thanh được trích từ hồi thứ 14 của tiểu thuyết lịch sử chương hồi Hoàng Lê nhất thống chí — tác phẩm văn xuôi chữ Hán đồ sộ nhất của văn học trung đại Việt Nam, do nhóm tác giả Ngô gia văn phái sáng tác. Đây là tác phẩm đặc biệt: dù hai tác giả chính (Ngô Thì Chí làm quan thời Lê Chiêu Thống; Ngô Thì Du làm quan thời Nguyễn) đều là những nhà nho có tư tưởng trung quân với nhà Lê — họ vẫn tái hiện chân thực và hào hùng hình tượng người anh hùng Nguyễn Huệ — Quang Trung trong chiến thắng đại phá quân Thanh mùa xuân năm 1789, sự thảm bại của Tôn Sĩ Nghị và số phận bi đát của vua tôi Lê Chiêu Thống. Bài viết tổng hợp đầy đủ tiểu sử tác giả, thể loại, hoàn cảnh sáng tác, bố cục, giá trị nội dung — nghệ thuật và những nhận định hay nhất về tác phẩm.

Tác giả — Ngô gia văn phái

Điểm đặc biệt về tác giả của Hoàng Lê nhất thống chí: đây không phải một cá nhân mà là một nhóm tác giả tập thể thuộc dòng họ Ngô Thì — một trong những dòng họ văn học danh tiếng nhất lịch sử văn học Việt Nam.

Tên nhóm tác giả Ngô gia văn phái — nhóm tác giả Việt Nam thuộc dòng họ Ngô Thì, làng Tả Thanh Oai, huyện Thanh Oai, trấn Sơn Nam (nay thuộc huyện Thanh Trì, Hà Nội)
Người sáng lập Ngô Chi ThấtNgô Trân là người đề xướng và dựng nên Văn phái — về sau được mệnh danh là Ngô gia văn phái
Quy mô 20 tác giả thuộc 9 thế hệ, hoạt động liên tục trên dưới 200 năm — từ đầu thế kỷ XVII đến đầu thế kỷ XX
Ngô Thì Chí (1753–1788) Tác giả chính của phần đầu tác phẩm — làm quan dưới thời Lê Chiêu Thống; từng chạy theo Lê Chiêu Thống khi Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc lần hai; dâng “Trung hưng sách” bàn kế khôi phục nhà Lê và chống lại nhà Tây Sơn. Mất năm 1788 — chưa kịp thấy chiến thắng quân Thanh.
Ngô Thì Du (1772–1840) Tác giả chính của phần sau — làm quan dưới triều nhà Nguyễn; tiếp tục và hoàn thành tác phẩm sau khi Ngô Thì Chí mất. Phần viết về chiến thắng quân Thanh (hồi 14) chủ yếu do Ngô Thì Du viết.

Điều đáng chú ý và cũng là điểm Information Gain quan trọng nhất về tác giả: cả Ngô Thì Chí lẫn Ngô Thì Du đều là những nhà nho mang nặng tư tưởng trung quân với nhà Lê — họ không phải người của nhà Tây Sơn hay của Nguyễn Huệ. Thế nhưng, với tư cách là những cây bút trung thực và có tư tưởng tiến bộ, họ đã vượt lên trên thành kiến chính trị để ghi chép lại sự thật lịch sử một cách khách quan, chân thực — trong đó có việc ca ngợi tài năng và chiến công của vị vua đối lập với triều đại mà họ phục vụ. Đây chính là phẩm chất đáng trân trọng nhất của các tác giả Ngô gia văn phái.

Tác giả tác phẩm Quang Trung đại phá quân Thanh — Hoàng Lê nhất thống chí
Tác giả tác phẩm Quang Trung đại phá quân Thanh — Hoàng Lê nhất thống chí

Tác phẩm Quang Trung đại phá quân Thanh (Hoàng Lê nhất thống chí)

Để phân tích và học tốt đoạn trích Quang Trung đại phá quân Thanh, cần nắm chắc thể loại tiểu thuyết chương hồi đặc thù, bối cảnh lịch sử mùa xuân 1789 và bố cục ba phần với hệ thống nhân vật tương phản đặc sắc.

Thể loại Hoàng Lê nhất thống chí

Hoàng Lê nhất thống chí là một tác phẩm đặc biệt về thể loại — nó vừa có đặc trưng của nhiều thể loại khác nhau: thể chí (thể văn ghi chép sự vật, sự việc có thật); kí sự lịch sử (xét về tính chân thực và trung thực với sự kiện lịch sử); tiểu thuyết lịch sử viết theo lối chương hồi (xét về phương diện nghệ thuật: kết cấu, giọng điệu, xây dựng nhân vật). Tác phẩm được coi là hiện tượng văn — sử — triết bất phân — kết hợp tính văn học, tính lịch sử và tính triết lý trong một tác phẩm duy nhất. Viết bằng chữ Hán, gồm 17 hồi. Phương thức biểu đạt chính: tự sự kết hợp miêu tảbiểu cảm.

Xuất xứ và hoàn cảnh sáng tác Hoàng Lê nhất thống chí

Hoàng Lê nhất thống chí ghi chép về sự thống nhất của vương triều nhà Lê vào thời điểm Tây Sơn diệt Trịnh, trả lại Bắc Hà cho vua Lê — rồi tiếp tục tái hiện giai đoạn lịch sử đầy biến động của xã hội phong kiến Việt Nam trong khoảng 30 năm cuối thế kỷ XVIII và mấy năm đầu thế kỷ XIX. Tác phẩm được viết ở nhiều thời điểm nối tiếp nhau, từ giai đoạn cuối triều Lê đến đầu triều Nguyễn — do nhiều tác giả trong dòng họ kế tiếp nhau viết.

Đoạn trích Quang Trung đại phá quân Thanh thuộc hồi thứ 14 — với tiêu đề chính xác là “Đánh Ngọc Hồi, quân Thanh bị thua trận, bỏ Thăng Long, Chiêu Thống trốn ra ngoài”. Đây là hồi quan trọng nhất và nổi tiếng nhất của toàn bộ tác phẩm. Bối cảnh: năm 1788, quân Thanh sang xâm lược Việt Nam theo lời cầu cứu của vua Lê Chiêu Thống; Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ tự mình lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung, rồi thân chinh cầm quân ra Bắc — chỉ trong hơn 5 ngày tiến quân thần tốc từ Nghệ An ra Thăng Long (25/12/1788 đến mồng 5 tết Kỷ Dậu 1789), đã đại phá 29 vạn quân Thanh do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy.

Phương thức biểu đạt và đặc sắc nghệ thuật kể chuyện

Phương thức biểu đạt chính: tự sự — kể lại các sự kiện lịch sử theo trình tự diễn biến thực tế. Kết hợp miêu tả (các trận đánh, cảnh tháo chạy của quân Thanh, hành quân thần tốc của Quang Trung) và biểu cảm (thái độ của tác giả đối với từng đối tượng: tự hào với Quang Trung, khinh bỉ với Tôn Sĩ Nghị, xót xa với Lê Chiêu Thống). Đặc sắc: tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba kết hợp với lời kể trực tiếp của nhân vật — tạo cái nhìn đa chiều, câu chuyện trở nên toàn diện và khách quan hơn.

Tóm tắt Quang Trung đại phá quân Thanh

Phần 1: Nhận được tin báo quân Thanh chiếm Thăng Long, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung (ngày 25/12/1788), rồi thân chinh cầm quân ra Bắc dẹp giặc. Trước khi xuất binh, Quang Trung đã phủ dụ quân sĩ bằng lời hịch đanh thép, vạch rõ âm mưu xâm lược và kêu gọi toàn quân chiến đấu.

Phần 2: Cuộc hành quân thần tốc và chiến thắng lẫy lừng của vua Quang Trung — từ Nghệ An, chỉ qua vài ngày đã thu phục thêm binh lực, đánh đồn Hà Hồi (đêm 3 tết), đánh đồn Ngọc Hồi (sáng mồng 5 tết Kỷ Dậu 1789), tiến về Thăng Long trong ngày. Bài thơ thần tốc nhất lịch sử quân sự Việt Nam: từ Phú Xuân ra tới Thăng Long chỉ trong hơn một tháng, tiêu diệt 29 vạn quân Thanh. Hình tượng vua Quang Trung hiện lên với đầy đủ phẩm chất: nhân cách phi thường, trí tuệ sáng suốt, tài thao lược kiệt xuất và ý chí bất khuất.

Phần 3: Sự đại bại của quân tướng nhà Thanh và tình trạng thảm bại của vua tôi Lê Chiêu Thống. Tôn Sĩ Nghị — chủ tướng quân Thanh — nghe tin quân Tây Sơn đến liền tháo chạy không kịp đóng yên ngựa, bỏ lại cả ấn tín và đồ vật. Quân Thanh tranh nhau qua cầu, xô đẩy nhau xuống sông, chết nhiều đến nỗi “nước sông Nhị Hà cũng bị tắc không thể chảy được”. Vua tôi Lê Chiêu Thống phải chạy bán sống bán chết rồi trốn sang Tàu — số phận nhục nhã của những kẻ bán nước cầu vinh.

Bố cục tác phẩm Quang Trung đại phá quân Thanh

Phần Giới hạn văn bản Nội dung chính
Phần 1 Từ đầu đến “hôm ấy nhằm vào ngày 25 tháng Chạp năm Mậu Thân 1788” Quân Thanh chiếm Thăng Long; Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế Quang Trung và thân chinh cầm quân dẹp giặc. Lời hịch phủ dụ quân sĩ.
Phần 2 Tiếp theo đến “vua Quang Trung tiến binh đến Thăng Long, rồi kéo vào thành” Cuộc hành quân thần tốc và chiến thắng lẫy lừng của vua Quang Trung: từ đánh đồn Hà Hồi đến đánh đồn Ngọc Hồi — tiến vào Thăng Long mồng 5 tết Kỷ Dậu.
Phần 3 Phần còn lại Sự đại bại và tháo chạy nhục nhã của Tôn Sĩ Nghị; quân Thanh xô đẩy nhau qua cầu chết nhiều vô số; vua tôi Lê Chiêu Thống trốn sang Tàu.

Giá trị nội dung và nghệ thuật Quang Trung đại phá quân Thanh

Giá trị nội dung

Tái hiện chân thực và hào hùng hình tượng người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ — Quang Trung. Đây là giá trị nội dung quan trọng nhất của đoạn trích. Vua Quang Trung hiện lên với chân dung toàn diện: nhân cách phi thường — ý chí quyết chiến quyết thắng, không để giặc tàn hại đất nước thêm một ngày; trí tuệ sáng suốt — nhận định tình hình chính xác, biết người biết ta; tài thao lược kiệt xuất — chiến lược hành quân thần tốc, bất ngờ; tinh thần yêu nước sâu sắc — lời hịch đanh thép về chủ quyền đất nước.

Phê phán sự xâm lược của quân Thanh — khẳng định chính nghĩa thuộc về nhân dân Việt Nam. Hình ảnh 29 vạn quân Thanh tháo chạy không kịp đóng yên ngựa, xô đẩy nhau xuống sông chết vô số — là bằng chứng lịch sử hùng hồn cho kết cục tất yếu của mọi cuộc xâm lược: thất bại thảm hại. Chính nghĩa thuộc về người đứng lên bảo vệ đất nước, không bao giờ thuộc về kẻ xâm lược.

Phê phán số phận bi đát và nhục nhã của vua tôi Lê Chiêu Thống. Bằng ngòi bút trung thực và khách quan, các tác giả Ngô gia văn phái — dù là những người trung thành với nhà Lê — không che giấu sự thật: Lê Chiêu Thống vì dựa vào giặc ngoại xâm để bảo vệ ngôi vua đã tự biến mình thành kẻ phản quốc. Số phận phải “chạy bán sống bán chết” rồi trốn sang Tàu là hậu quả tất yếu của việc bán rẻ chủ quyền đất nước.

Ghi lại trang sử hào hùng của dân tộc — chiến thắng đại phá quân Thanh mùa xuân 1789. Đoạn trích có giá trị như một bản kí sự lịch sử — ghi lại sự kiện chiến thắng quan trọng bậc nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam thế kỷ XVIII. Chiến thắng Ngọc Hồi — Đống Đa đến nay vẫn được nhân dân Hà Nội kỷ niệm hằng năm vào ngày mồng 5 tết âm lịch (hội Đống Đa).

Giá trị nghệ thuật

Kết cấu đa tuyến, nhiều điểm nhìn — tiểu thuyết chương hồi đặc sắc. Khác với tiểu thuyết đơn tuyến thông thường, Hoàng Lê nhất thống chí sử dụng cốt truyện đa tuyến — kể đồng thời nhiều tuyến nhân vật: tuyến Quang Trung — Tây Sơn, tuyến Tôn Sĩ Nghị — quân Thanh, tuyến Lê Chiêu Thống — bề tôi nhà Lê. Sự đan xen các tuyến truyện tạo nên bức tranh toàn cảnh lịch sử đầy sinh động.

Kể chuyện xen kẽ miêu tả — ngôn ngữ kể, tả chân thực, sinh động, gây ấn tượng mạnh. Tác giả không chỉ liệt kê sự kiện khô khan mà còn miêu tả sinh động từng chi tiết: hình ảnh Quang Trung thân chinh ra trận với áo bào sạm khói thuốc súng; hình ảnh quân Thanh tranh nhau qua cầu, “nước sông Nhị Hà tắc không chảy được”; hình ảnh Tôn Sĩ Nghị tháo chạy không kịp đóng yên ngựa. Những chi tiết đó làm cho trang sử trở nên sống động như đang diễn ra trước mắt.

Khắc họa hình tượng Nguyễn Huệ mang đậm màu sắc sử thi. Nguyễn Huệ trong đoạn trích là nhân vật trung tâm được khắc họa đầy đặn nhất — qua hành động (lên ngôi, phủ dụ quân sĩ, thân chinh), lời nói (lời hịch, lời bàn bạc với tướng sĩ), chiến công (tiến quân thần tốc, đại phá quân Thanh). Hình tượng đó mang tầm vóc của anh hùng sử thi — phi thường mà vẫn gần gũi, thực tế.

Nghệ thuật tương phản — đối lập giữa hai hình tượng Quang Trung và Lê Chiêu Thống. Xuyên suốt đoạn trích là sự tương phản sắc nét: Quang Trung — anh hùng cứu nước, quả quyết, tài ba; Lê Chiêu Thống — kẻ bán nước cầu vinh, hèn nhát, nhục nhã. Sự đối lập đó không chỉ tạo nên kịch tính mà còn khắc sâu thông điệp về chính nghĩa và phi nghĩa trong lịch sử.

Giọng điệu trần thuật thể hiện rõ thái độ của tác giả với từng đối tượng. Khi viết về Quang Trung: giọng hào hứng, ngưỡng mộ, tự hào; khi viết về quân Thanh: giọng khinh thị, mỉa mai; khi viết về Lê Chiêu Thống: giọng xót xa nhưng cũng không che giấu sự phê phán về việc dựa vào giặc bán nước. Đây là giọng điệu của những cây bút trung thực, không bị ràng buộc bởi thành kiến cá nhân hay chính trị khi ghi chép lịch sử.

Những nhận định hay về Quang Trung đại phá quân Thanh và Ngô gia văn phái

“Với quan điểm lịch sử đúng đắn và niềm tự hào dân tộc, các tác giả đã tái hiện chân thực hình ảnh người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ qua chiến công thần tốc đại phá quân Thanh, sự thảm bại của quân tướng nhà Thanh và số phận bi đát của vua tôi Lê Chiêu Thống.” — Nhận định của giới nghiên cứu về quan điểm lịch sử đáng trân trọng của các tác giả Ngô gia văn phái dù họ là người của nhà Lê.

“Hoàng Lê nhất thống chí là bức tranh sinh động về người anh hùng Nguyễn Huệ — vị vua văn võ song toàn — đồng thời cũng thấy được tình cảnh thất bại ê chề, khốn đốn, nhục nhã của bọn vua quan bán nước Lê Chiêu Thống.” — Đánh giá về hai chiều nội dung của đoạn trích hồi thứ 14.

“Họ là những cây bút trung thực và có tư tưởng tiến bộ. Họ đã phản ánh được một cách chân thực, sống động những sự kiện lịch sử dân tộc trong khoảng ba mươi năm cuối thế kỉ XVIII — đầu thế kỉ XIX.” — Nhận xét của giới nghiên cứu về phẩm chất đặc biệt của các tác giả Ngô gia văn phái: vượt lên trên tư tưởng trung quân để ghi chép lịch sử trung thực.

“Tác phẩm nổi bật là một tiểu thuyết chương hồi viết bằng chữ Hán với cách kể chuyện nhanh gọn, chọn lọc sự kiện, khắc họa nhân vật chủ yếu qua hành động, lời nói, kể chuyện xen miêu tả sinh động và cụ thể, gây ấn tượng mạnh.” — Nhận định về những thành công nghệ thuật làm nên giá trị lâu bền của Hoàng Lê nhất thống chí.

“Qua đoạn trích, người đọc cảm nhận về vẻ đẹp hào hùng của người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ trong chiến công đại phá quân Thanh, sự thảm bại của bọn xâm lược và số phận bi thảm của lũ vua quan phản nước hại dân.” — Đánh giá tổng quát của giới nghiên cứu về giá trị tư tưởng và cảm xúc mà đoạn trích mang lại cho người đọc.


Ngô gia văn phái — nhóm 20 tác giả dòng họ Ngô Thì, làng Tả Thanh Oai, Hà Nội — qua 9 thế hệ trên dưới 200 năm; hai tác giả chính: Ngô Thì Chí (1753–1788, thời Lê Chiêu Thống) và Ngô Thì Du (1772–1840, thời Nguyễn); tác phẩm Hoàng Lê nhất thống chí (chữ Hán, 17 hồi, thể chí — tiểu thuyết chương hồi) ghi lại lịch sử Việt Nam 30 năm cuối XVIII — đầu XIX; đoạn trích Quang Trung đại phá quân Thanh (hồi 14) tái hiện chiến thắng đại phá 29 vạn quân Thanh mùa xuân 1789 — khắc họa hình tượng anh hùng Nguyễn Huệ tài ba, mưu lược qua cuộc hành quân thần tốc và tương phản với sự thảm bại của Tôn Sĩ Nghị cùng số phận nhục nhã của vua tôi Lê Chiêu Thống. Đây là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 8 (bộ Chân trời sáng tạo) và lớp 9.