Tác giả tác phẩm Chiều sương Bùi Hiển — tiểu sử và giá trị

Tác giả tác phẩm Chiều sương Bùi Hiển — tiểu sử và giá trị

Tác giả tác phẩm Chiều sương là kiến thức trọng tâm trong chương trình Ngữ văn 11 Chân trời sáng tạo (Bài 6: Sống với biển rừng bao la). Bùi Hiển (1919–2009) — nhà văn hiện thực xuất sắc, người con xứ Nghệ — đã sáng tác truyện ngắn Chiều sương in trong tập Nằm vạ (1941) với chủ đề ca ngợi tinh thần dũng cảm, kiên cường của người ngư dân miền biển trước thiên nhiên khắc nghiệt. Bài viết tổng hợp đầy đủ tiểu sử tác giả, hoàn cảnh sáng tác, tóm tắt, bố cục, giá trị nội dung — nghệ thuật và những nhận định văn học hay nhất về tác phẩm.

Tác giả Bùi Hiển — tiểu sử và phong cách sáng tác

Dưới đây là những thông tin quan trọng nhất về cuộc đời và sự nghiệp của nhà văn Bùi Hiển — một trong những cây bút truyện ngắn xuất sắc nhất của văn học hiện đại Việt Nam.

Tên đầy đủ Bùi Hiển
Năm sinh – mất 22 tháng 11 năm 1919 – 11 tháng 3 năm 2009
Quê quán Làng Phú Nghĩa Hạ (nay thuộc xã Tiến Thủy, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An)
Xuất thân Gia đình khá giả, có điều kiện tiếp xúc sớm với văn hóa và giáo dục
Học vấn Từ 13 đến 17 tuổi học tại trường Quốc học Vinh; tiếp xúc với văn hóa Pháp và các nhà văn nổi tiếng trong ngoài nước
Sự nghiệp Hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam (1957); từng giữ các chức vụ: Chủ tịch Hội Văn hóa cứu quốc Nghệ An, Trưởng ty Thông tin tuyên truyền tỉnh Nghệ An, Phó Tổng Biên tập NXB Văn học, Chủ tịch Hội đồng Văn xuôi Hội Nhà văn Việt Nam
Giải thưởng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (2001) cho các tác phẩm Tuyển tập Bùi Hiển, Bạn bè một thuở, Ánh mắt, Ngơ ngẩn mùa xuân; Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật (truy tặng, 2022) cho Trong gió cát, Hoa và thép, Tâm tưởng
Tác phẩm chính Nằm vạ (1941), Ánh mắt (1961), Trong gió cát (1965), Hoa và thép (1972), Tâm tưởng (1985), Bạn bè một thuở (1999), Cái bóng cọc (2002)

Bùi Hiển là nhà văn hiện thực với bút pháp chân thực, tinh tế và đậm chất nhân văn. Ông thành công từ rất sớm với tập truyện ngắn đầu tay Nằm vạ (1941) — tác phẩm ghi dấu ấn mạnh trên văn đàn bởi lối viết tả chân, không lãng mạn hóa hay bần cùng hóa cuộc sống nông thôn miền Trung. Nhà văn Thạch Lam đã sớm nhận ra: lối viết của ông giản dị và mạnh mẽ, thoáng chút duyên kín đáo với nhiều nhận xét tinh vi.

Đề tài sáng tác của Bùi Hiển trải rộng từ nông thôn, phong tục tập quán, người lính, chiến tranh cách mạng đến phụ nữ và trẻ em — song ông luôn kiên trì một triết lý: văn học có thiên chức đánh thức những ước ao hướng thiện sẵn có trong mỗi con người. Không gian nghệ thuật của Bùi Hiển linh động, thời gian đan xen giữa quá khứ và hiện tại, giúp ông khai thác tâm lý nhân vật ở chiều sâu. Sau hơn sáu thập niên cầm bút, ông để lại hơn 40 đầu sách sáng tác và chín tác phẩm dịch thuật — một sự nghiệp bền bỉ hiếm có trong văn học Việt Nam hiện đại.

Trong nền văn học Việt Nam thế kỷ XX, Bùi Hiển là trường hợp đặc biệt: vừa thuộc lớp nhà văn tiền chiến (trước 1945) vừa song hành cùng các thế hệ nhà văn kháng chiến và đổi mới — không thay đổi ngòi bút vì áp lực thời cuộc mà vẫn giữ được giọng văn giản dị, chân thực đến cuối đời.

Tác phẩm Chiều sương

Để nắm vững kiến thức về truyện ngắn Chiều sương, học sinh cần hiểu rõ thể loại, hoàn cảnh ra đời, nội dung chính và cấu trúc bố cục của tác phẩm.

Thể loại Chiều sương

Chiều sương thuộc thể loại truyện ngắn hiện đại. Tác phẩm có sự kết hợp đặc sắc giữa bút pháp hiện thực chân thực và yếu tố kỳ ảo (huyền thoại dân gian miền biển), tạo nên một loại truyện ngắn vừa gần gũi, vừa lạ lẫm, hấp dẫn.

Hoàn cảnh sáng tác Chiều sương

Truyện ngắn Chiều sương của Bùi Hiển được sáng tác và in trong tập truyện ngắn đầu tay Nằm vạ, xuất bản năm 1941 — giai đoạn xã hội Việt Nam đang dưới ách thực dân Pháp và phát xít Nhật. Bùi Hiển viết từ trải nghiệm thực tế của người con đất Nghệ — vùng đất ven biển với cuộc sống ngư dân gắn bó mật thiết với biển cả. Tác phẩm ra đời trong bối cảnh văn học hiện thực phê phán đang nở rộ, song Bùi Hiển chọn hướng đi riêng: không phê phán xã hội gay gắt mà tập trung khắc họa vẻ đẹp con người trong lao động và đời sống.

Phương thức biểu đạt Chiều sương

Phương thức biểu đạt chính của Chiều sươngtự sự kết hợp miêu tảbiểu cảm. Câu chuyện được kể theo điểm nhìn của nhân vật chàng trai — người trực tiếp chứng kiến và lắng nghe lão Nhiệm Bình kể, tạo nên cấu trúc “chuyện lồng trong chuyện” đặc trưng của truyện ngắn hiện đại.

Tóm tắt Chiều sương

Vào một buổi chiều sương lãng đãng nơi làng chài, chàng trai gặp và trò chuyện cùng lão Nhiệm Bình — một người ngư dân từng trải. Lão kể lại chuyến ra khơi đầy hiểm nguy: đoàn thuyền của ông Phó Nhuỵ gặp giông bão dữ dội, suýt đâm vào núi đá trong màn sương dày đặc. Giữa cuộc thoát nạn, họ phát hiện trên mạn thuyền xuất hiện những bóng người lạ — được cho là hồn ma của những ngư dân đã chết trong bão từ thuyền ông Xin Kính năm xưa (thuyền vỡ tan, chỉ anh Hoe Chước sống sót nhờ vớ được cây chèo). Câu chuyện thể hiện sự gian truân của người đi biển, đồng thời bộc lộ quan niệm dân gian về mối liên hệ giữa cõi sống và cõi chết — âm dương không phân ranh giới — vừa bi thương vừa ấm áp.

Bố cục tác phẩm Chiều sương

Truyện ngắn Chiều sương có thể chia thành hai phần theo mạch sự kiện và không gian kể chuyện:

Phần Giới hạn văn bản Nội dung chính
Phần 1 Từ đầu đến “từ chối bao giờ” (hoặc “bữa đó thuyền ra lạch”) Khung cảnh làng chài buổi chiều sương và cuộc gặp gỡ, trò chuyện giữa chàng trai với lão Nhiệm Bình
Phần 2 Còn lại Lão Nhiệm Bình kể chuyện chuyến ra khơi gặp giông bão, “thuyền ma” và những người đã khuất trở về

Giá trị nội dung và nghệ thuật Chiều sương

Truyện ngắn Chiều sương của Bùi Hiển chứa đựng những giá trị sâu sắc cả về nội dung nhân văn lẫn hình thức nghệ thuật — vượt trội so với cách xử lý đề tài biển cả thông thường trong văn học Việt Nam đầu thế kỷ XX.

Giá trị nội dung Chiều sương

Chiều sương trước hết là bức tranh chân thực về cuộc sống gian khổ của người ngư dân miền biển. Bùi Hiển không tô hồng, không phê phán mà nhìn thẳng vào hiện thực: mỗi chuyến ra khơi là một lần đối mặt với ranh giới mỏng manh giữa sống và chết. Sóng gió, giông bão, màn sương dày đặc — tất cả trở thành bối cảnh để tô đậm sự gian nan của nghề chài lưới.

Tác phẩm ca ngợi tinh thần dũng cảm, kiên cường và bình thản của người dân biển. Thay vì hốt hoảng hay tuyệt vọng trước hiểm nguy, những người như lão Nhiệm Bình, ông Phó Nhuỵ ứng phó bình tĩnh, dứt khoát — vì họ đã quen đối mặt với biến cố suốt cả cuộc đời đi biển. Đây là vẻ đẹp thầm lặng mà tác giả muốn người đọc nhận ra và trân trọng.

Bên cạnh đó, Chiều sương thể hiện quan niệm dân gian về mối liên hệ âm — dương của cư dân miền biển: cõi sống và cõi chết không phân ranh giới rạch ròi; người đã khuất vẫn gần gũi, không xa lạ với người đang sống. Quan niệm này không gây sợ hãi mà tạo nên sự ấm áp, đồng cảm giữa những thế hệ ngư dân — một nét văn hóa tâm linh đặc trưng của cộng đồng dân chài Việt Nam.

Giá trị nghệ thuật Chiều sương

Điểm nổi bật nhất về nghệ thuật của Chiều sươngsự đan xen giữa yếu tố thực và yếu tố kỳ ảo. Bùi Hiển khéo léo dẫn người đọc từ không gian hiện thực (làng chài, buổi chiều sương, lời kể của lão ngư) sang địa hạt kỳ bí (bóng người trên mạn thuyền, tiếng cười vẳng từ sương mù) mà không gây cảm giác đứt gãy hay giả tạo. Đây là nét khác biệt so với lối viết hiện thực thuần túy của văn học tiền chiến cùng thời.

Kết cấu “chuyện lồng trong chuyện” (chàng trai nghe lão Nhiệm Bình kể, lão kể lại chuyện ông Phó Nhuỵ, anh Hoe Chước…) tạo nên chiều sâu và sự đa dạng điểm nhìn. Nghệ thuật kể chuyện linh hoạt giúp tác giả thể hiện chủ đề một cách khách quan, mở rộng và đa diện hơn so với cách kể từ ngôi thứ nhất đơn thuần.

Ngôn ngữ trong Chiều sương mang đặc trưng phong cách Bùi Hiển: giản dị, chân thực, giàu màu sắc địa phương (từ địa danh, tên người đến cách diễn đạt của ngư dân miền Trung). Không gian nghệ thuật — màn sương lãng đãng, tiếng sóng, mạn thuyền đen bóng — được dựng lên tinh tế, vừa gợi bầu không khí huyền bí vừa toát lên hơi thở của cuộc sống thực.

Những nhận định hay về Chiều sương của Bùi Hiển

Dưới đây là một số nhận định tiêu biểu về nhà văn Bùi Hiển và tác phẩm Chiều sương từ các nhà phê bình, nhà văn và nhà nghiên cứu văn học:

“Lối viết của ông giản dị và mạnh mẽ, thoáng qua một chút duyên kín đáo, và có nhiều nhận xét tinh vi.”Nhà văn Thạch Lam (Tạp chí Ngày nay, 1940) — nhận xét này xuất hiện ngay từ khi Bùi Hiển ra mắt tập Nằm vạ (1941), trong đó có truyện ngắn Chiều sương.

“Là một người am hiểu Hán học và Tây học, suốt đời gắn bó với nhân dân, nhà văn Bùi Hiển là tinh hoa của vùng đất giàu truyền thống yêu nước và hiếu học — đem hết tài năng và tâm huyết nhằm đánh thức cái lương tri, thiên lương sẵn có ở mỗi con người.”Nhà thơ Hữu Thỉnh

“Một nhà văn sống lặng lẽ, khiêm nhường mà tác phẩm lại luôn nổi bật, luôn hiện diện song hành với thời gian và người đọc — văn ông không chịu nghiêng theo độ dốc tuổi tác.”Phó Giáo sư Bích Thu

“Tác phẩm không chỉ miêu tả cảnh vật thiên nhiên mà còn tập trung vào những đức tính tốt đẹp của con người trong cuộc sống lao động. Qua câu chuyện, người đọc cảm nhận được sự vất vả, khó khăn, và sự gan dạ, kiên trì của người chài trong việc đương đầu với thiên nhiên khắc nghiệt.”SGK Ngữ văn 11, bộ Chân trời sáng tạo

“Cả đời Bùi Hiển viết để thêm hiểu con người. Trong ông luôn có sự băn khoăn về ranh giới giữa nhân tính và phi nhân tính. Ở các tác phẩm của Bùi Hiển, cái cao đẹp và những điều thấp hèn thường lẫn lộn, xen kẽ.”Tiến sĩ Trần Ngọc Hiếu, giảng viên khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm Hà Nội


Bùi Hiển (1919–2009) là nhà văn lớn của nền văn học hiện đại Việt Nam, với gần 70 năm cầm bút và hơn 40 đầu sách để lại. Truyện ngắn Chiều sương (in trong tập Nằm vạ, 1941) là tác phẩm tiêu biểu cho phong cách của ông: chân thực, giản dị, giàu cảm xúc và đậm chất nhân văn — nơi thiên nhiên biển cả và tâm hồn con người hòa quyện trong một không gian vừa thực vừa huyền thoại. Đây là kiến thức cần thiết giúp học sinh nắm vững chủ đề “Sống với biển rừng bao la” trong chương trình Ngữ văn 11 Chân trời sáng tạo.

Fenwick Trần

Fenwick Trần

Fenwick Trần là tác giả VJOL - Tạp chí Khoa học Việt Nam Trực tuyến. Ông cống hiến cho sứ mệnh lan tỏa tri thức đến cộng đồng học thuật.
https://fly88h.com/
vào m88